Đông Bắc ký sự (2)

5 Apr


Ngày hai: “thấy hồn nhiên mây trắng phủ lưng đèo”
Chúng tôi thức dậy từ rất sớm, rượu ngô thơm đêm qua như một đám mây mỏng tan đi và trả lại hình dáng những gã du hành sung sức. Trong bữa sáng ở một quán bánh cuốn, thứ bánh cuốn vùng cao mà tôi rất thích, được dọn ra với tô nước dùng nóng hổi có chả và hành phi thơm, chúng tôi bàn tính lộ trình, tôi đề xuất nên đi nhanh để kịp nghỉ đêm ở Cao Bằng, đó là một điều bất khả, sau này tôi mới biết. Trước khi lăn bánh xe lên đây, tôi được nhiều bạn bè cảnh báo rằng Hà Giang là một nơi khá nguy hiểm với nhiều đường đèo núi, rằng không nên tự lái nếu kinh nghiệm đi đèo chưa nhiều, rằng đường đi rất khó… tôi thấy quá bình thường vì hôm qua đi lên đây chúng tôi chỉ đi qua vài cung đường núi khá thoáng và tốt, chẳng thấm gì so với kinh nghiệm cầm lái của chúng tôi.
Nhưng tôi đã lầm. Những thử thách về cung đường huyền thoại đối với dân cầm vô lăng chỉ mới bắt đầu. Chúng tôi rời thành phố Hà Giang trong sương giăng, đoạn đường thật đẹp hầu như lúc nào cũng song hành với những con suối cạn, nước xanh biếc len lỏi giữa những đỉnh núi mù mây.





Thời tiết không được tốt, trời đầy mây mù và có mưa phùn. Khi chuẩn bị vào địa phận Quyết Tiến chúng tôi mới thực sự cảm giác sợ khi con đường đi bỗng nhiên nhỏ lại, chỉ vửa đủ một xe đi, mặt đường trơn trượt trong mây mù dày đặc, một bên là vách núi cao dựng đứng và một bên là vực sâu thăm thẳm. Những cái cua mỗi lúc một nhiều hơn và gay gắt hơn, mỗi lúc một dốc ngược lên (chúng tôi gọi đùa đó là những cái cánh gà chiên nước mắm) làm chúng tôi gần như không thể chạm lưng vào ghế, hai mắt dán vào kính xe và hai tay xoay vô lăng cật lực với tốc độ chỉ tầm 20~30km/h. Lúc ấy chúng tôi mới thật sự có ý niệm về sự nguy hiểm, đặc biệt là mỗi khi cần phải dừng lại để tránh đường cho một xe ngược chiều. Lúc này, chỉ cần một thao tác sai, chỉ cần một trục trặc nhỏ giữa đường núi vắng có thể lấy mất mạng chúng tôi một cách nhẹ nhàng, thậm chí là không ai hay biết.





Vào đến Quyết Tiến chúng tôi quyết định dừng lại, một phần để chụp ảnh vườn hoa cải vàng rực trong mây mù dày đặc, một phần để nghỉ ngơi lấy lại bình tĩnh. Chúng tôi nghĩ rằng mình đang đi trong mây và trên những đỉnh núi đẹp nhất trong đời mình, nhưng đó chưa phải là tất cả. Lúc lên xe khởi hành lên núi lần nữa, đột nhiên bạn Thắm reo lên một cách ngạc nhiên: chúng ta qua khỏi mây rồi. Và đúng vậy, chúng tôi vội kiếm chỗ dừng xe lại, cảm giác nghẹt thở trước biển mây hiện ra tít tắp dưới chân mình, màu mây trắng tinh với những di chuyển mờ chậm để lâu lâu lại lộ ra một đỉnh núi từ xa xăm. Tôi đã từng đứng trên núi cao nhìn mây trôi, nhưng trong đời mình tôi chưa khi nào nhìn thấy một biển mây trắng xóa dày đặc bao phủ quanh mình như vậy, cảm giác thật là khó tả, thấy mình thật yêu đời biết bao.



Kể từ đó chúng tôi cứ len lỏi trong mây mù để đến Cổng Trời Quản Bạ, cũng đang chìm trong mây mù nên dù có leo lên đến cổng trời chúng tôi cũng chịu không thể nhìn thấy gì ngoài một màu trắng mờ mịt. 



Ở Cổng Trời Quản Bạ, chúng tôi dừng uống một ấm trà nóng và mua một tờ bản đồ của Hà Giang, tìm đường đi, cứ tốc độ này thì may lắm đến tối chúng tôi mới đến được Đồng Văn, còn Cao Bằng thì mịt mờ phía trước. Trên đường vào Yên Minh, chúng tôi gặp một đôi bạn trẻ đi phượt bằng mô tô, đó là một vợ chồng mới cưới, Kiên và Huyền, trông các bạn thật đáng yêu, chúng tôi bắt chuyện làm quen, hẹn nhau bữa rượu tối ở Đồng Văn.


Sau khi ăn trưa ở Yên Minh, chúng tôi cứ chậm chạm bò đi trên những đỉnh núi mù mây để đến thăm Dinh Vua Mèo họ Vương, đó là một căn nhà gỗ rất đẹp, nằm cạnh chợ Sà Phìn. Lúc chúng tôi đến cũng ngay dịp có một đoàn khách thăm quan đến nên chúng tôi may mắn được một hậu duệ của họ Vương cầm micro giới thiệu về di tích khá mạch lạc và đầy đủ thông tin. Tôi trích wiki ra đây để bạn nào chưa biết thì xem.




Vua Mèo hay Vua Mông là một chức vụ thủ lĩnh tinh thần của đồng bào dân tộc H’Mông, Việt Nam, Lào. Chức này có trước Cách mạng tháng 8, sau đó chính quyền mới không công nhận chức này trong nước. Vì mang tính tự trị tuyệt đối, kinh tế chủ yếu dựa và trồng cây anh túc chế xuất buôn bán thuốc phiện. Ngày nay vua Mèo là một từ của huyền thoại, quá khứ của người dân tộc H’Mông.
Ông vua là Vương Chính Đức, vương quốc của ông ở huyện Đồng Văn vương triều có sức mạnh, thao túng toàn bộ khu vực cực Bắc cũng như toàn bộ vùng Đông và Tây Bắc. Lúc đó có 7 vạn dân, dân số đa phần trồng cây anh túc. Trước năm 1945, tuy bị sức ép từ nhiều phía, các bên ép làm thân nhưng Vương Chí Sình muốn xây dựng Đồng Văn thành một vương quốc tự trị của người Mông, không theo Pháp cũng không theo Tưởng Giới Thạch. Các phe đối lập cũng không dám lật đổ Vương, bởi chỉ có Vương mới quy phục được cư dân ở vùng này.
Sau đó, 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời ông lên Hà Nội gặp mặt nhưng do tuổi đã cao nên ông cử con trái thứ hai, người được coi là kế nghiệp vua Mèo là ông Vương Chí Sình đi thay. Sau đó Vương Chí Sình làm việc cho chính phủ Hồ Chí Minh, thành một đại biểu quốc hội khóa I và khóa II. Trước khi về hưu, Vương Chí Sình còn giữ chức chủ tịch huyện Đồng Văn. Vai trò vua Mèo yếu dần, vì cùng hòa hợp với cả nước xây dựng một nhà nước thống nhất. Vương Chí Sình mất năm 1962 ở Hà Nội và linh cữu được đưa về Hà Giang, an táng tại Phó Bản sau đó được cải táng về khu di tích nhà Vương như hiện nay.
Rời Sà Phìn, chúng tôi vẫn quyết tâm lên cột cờ Lũng Cú, dù trời lúc này đã về chiều, rất lạnh và mây một lúc một dày hơn. Đường núi từ ngã ba Sà Phìn đi Lũng Cú, đặc biệt là đoạn qua Ma Lé là con đường cheo leo nhất trong suốt lộ trình của chúng tôi. Đường nhỏ, hai bên là vách núi dựng và vực sâu mà không có taluy bảo vệ, đôi chỗ những tảng đá lớn lăn xuống đường làm chúng tôi luôn miệng cầu mong mình đến nơi thật nhanh và bình an. Chúng tôi mất một tiếng di chuyển cho hai mươi lăm cây số đến Lũng Cú.


Cột Cờ Lũng Cú, điểm cực bắc của Tổ Quốc chìm trong mây mù. Chúng tôi phải vượt qua gần ngàn bậc thang dốc ngược để leo lên đỉnh cột cờ, chụp ảnh nhau trong gió lạnh căm căm và… leo xuống, vì chung quanh cột cờ chỉ là một màu trắng bất tận của mây mù. Thêm wiki về cột cờ Lũng Cú cho các bạn tham khảo

Cột cờ Lũng Cú nằm trên đỉnh Lũng Cú có độ cao khoảng 1.700m so với mực nước biển. Đây là một điểm nhỏ trên đoạn đường biên giới Việt Nam-Trung Quốc. Nếu mô phỏng một cách tương đối hình dạng đường biên giới Việt Nam-Trung Quốc thành một chóp nón thì hai điểm thấp nhất theo kinh độ là Tây Trang, Điện Biên và Sa Vĩ, Móng Cái, còn Lũng Cú là đỉnh của chóp nón này cũng là điểm cao nhất của cực Bắc Việt Nam.
Cột cờ Lũng Cú được xây dựng đầu tiên từ thời Lý Thường Kiệt và ban đầu chỉ làm bằng cây sa mộc. Cột được xây dựng lại từ thời Pháp thuộc, năm 1887. Những năm sau đó như 1992, 2000 và đặc biệt năm 2002 cột cờ tiếp tục được trùng tu hoặc xây dựng lại nhiều lần với kích thước, quy mô lớn dần theo thời gian, trong đó năm 2002 cột cờ được dựng với độ cao khoảng 20m, chân và bệ cột có hình lục lăng và dưới chân cột là 6 phù điêu họa tiết bề mặt trống đồng Đông Sơn. Trên đỉnh cột là cán cờ cao 9m cắm quốc kỳ Việt Nam có có chiều dài 9m, chiều rộng 6m và tổng diện tích rộng 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc cùng chung sống trên đất nước Việt Nam.


người lên cột cờ Lũng Cú đầu tiên



Chúng tôi về đến Đồng Văn lúc trời sập tối. Như đã hẹn với hai bạn trẻ mới quen trên đường, chúng tôi kéo nhau vào một quán ăn nổi tiếng nằm đối diện chợ Đồng Văn, gọi vài món ngon và một chai rượu ngô to. Bạn Kiên không uống rượu nên anh em chúng tôi lại tiếp tục làm hết chai rượu, tự thưởng cho mình sau khi vượt một hành trình gần 300km trên núi cao và trong mây mù dày đặc để đến đích an toàn. 


20 phản hồi to “Đông Bắc ký sự (2)”

  1. Tung Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:36 sáng #

    Hồi hộp quá, nhất là lúc tránh xe, tiếc không được cùng đi chuyến này. Ảnh có hoa vàng rất đẹp đấy anh.

  2. NOO Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:45 sáng #

    Nhiều người đã đi qua cung đường Đông Bắc, từ đi phượt đến du lịch "xịn", cũng từng tràn đầy cảm xúc và chia sẻ nhiều trải nghiệm rất hay…Nhưng đọc bài viết chi tiết của Phú vẫn thấy mới mẻ, thú vị và biết thêm nhiều cái hay. Cám ơn bài viết và ảnh minh họa đẹp nhé!

  3. Kiennt Tháng Tư 5, 2012 lúc 10:02 sáng #

    Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

  4. Kiennt Tháng Tư 5, 2012 lúc 10:04 sáng #

    Em rất vui khi gặp các anh chị. Vẫn còn rất nhiều cảm xúc ở bầu trời Đông Bắc này. Hẹn gặp lại.Thân!

  5. Gác Xép Tháng Tư 5, 2012 lúc 11:08 sáng #

    Phú – tay lái Saigon, dám liều lái xe đi Hà Giang – Lũng Cú ha? Khiếp thế!

  6. MM Tháng Tư 5, 2012 lúc 12:47 chiều #

    Uhm. Cột cờ Lũng cú sao không thấy chụp hả anh Phú?

  7. sau rieng Tháng Tư 5, 2012 lúc 1:21 chiều #

    Bữa tui đi xe máy từ Đồng Văn sang Lũng Cú, ngang qua Ma Lé, ở đó có mấy anh bộ đội biên phòng hơi bị dễ thương. Thấy cảnh lại nhớ mấy ảnh ghê🙂

  8. Anet Tháng Tư 5, 2012 lúc 1:44 chiều #

    Thích quá!!!À, ko hiểu sao khi đọc đến chỗ "… sau này tôi mới biết", tôi thấy ngờ ngợ🙂

  9. korolbo Tháng Tư 5, 2012 lúc 2:39 chiều #

    "Lam trai cho dang nen trai", nguong mo!

  10. tranle Tháng Tư 5, 2012 lúc 3:52 chiều #

    Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

  11. tranle Tháng Tư 5, 2012 lúc 3:55 chiều #

    cái ảnh ở phần head của blog là chú chụp ở suối Lênin đúng không ah? cháu cũng đi cao bằng rồi, công nhận là đường đi rất khó. nếu chú may mắn đi lên đỉnh đèo Giàng, đèo Gió vào buổi chiều đúng lúc mặt trời lặn sẽ được ngắm cảnh hoàng hôn rất đẹp và hùng vĩ ah.p/s:cháu rất thích blog và văn phong của chú, cháu vào đọc thường xuyên nhưng đây là lần đầu tiên cháu để lại comment ah. chúc gia đình chú luôn khỏe và hạnh phúc!

  12. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:05 sáng #

    đấy, nhiều bạn cũng lỡ hẹn với mình lắm🙂

  13. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:05 sáng #

    Bác NOO ơi, Phú đi ô tô thì chỉ gọi là du lịch thôi, phải phục lăn mấy bạn chạy xe máy kìa

  14. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:06 sáng #

    Hẹn gặp lại uống bia nhỉ🙂

  15. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:06 sáng #

    Liều thật, nhưng mà vui và đáng nhớ bác Gác à

  16. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:07 sáng #

    đã bổ sung ảnh cột cờ trong mây mù🙂

  17. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:08 sáng #

    Tư, kế hoạch mình đi là có một bữa cơm giao lưu với mấy anh biên phòng ở Ma Lé đó chứ, nhưng mà lúc ấy chiều tối nên thôi, sợ ghé vào quay về Đồng Văn không kịp🙂

  18. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:09 sáng #

    hehe, bạn tinh ý thật

  19. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:09 sáng #

    hì, có gì đâu mà ngưỡng mộ, ông bố mới ơi🙂

  20. Đàm Hà Phú Tháng Tư 10, 2012 lúc 8:10 sáng #

    Cảm ơn cháu, đúng là hình ấy chụp ở suối Lê Nin.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: