Đông Bắc ký sự (1)

4 Apr


Tôi kể câu chuyện về hành trình của mình, để lưu lại những trải nghiệm, nhưng sẽ không kể với các bạn về thời gian trước khi tôi có mặt ở Hà Nội, vì như thế câu chuyện sẽ rất dài. Xin bắt đầu bằng ngày 28-03, kỷ niệm ngày cưới của vợ chồng tôi, chúng tôi dự kiến sẽ có một chuyến đi lên vùng cực bắc của đất nước. Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ gần một năm trước, tham khảo ý kiến của nhiều người và đã thay đổi kế hoạch không dưới mười lần, đến tận ngày khởi hành thì kế hoạch lại tiếp tục thay đổi, vợ chồng tôi có thêm một bạn đường, một người bạn thân nhất của tôi, một người có thể nói đã từng đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi với tôi trong hơn hai chục năm qua. 

Bộ ba chúng tôi trên một chiếc Inova đã làm nên một hành trình đáng nhớ mà nhiều khi nghĩ lại chúng tôi phải thật sự khâm phục chính mình. Vì là ghi lại hành trình nên phần chú giải các địa danh tôi xin phép trích từ Wiki cho có nhiều thông tin hơn.
Ngày một: “không phải lăn tăn”
Chúng tôi khởi hành từ rất sớm, lúc trời còn mờ sương. Hà Nội hơi lạnh, khoảng 11 độ vào lúc 7 giờ sáng. Những cảnh vật của vùng quê bắc bộ đẹp như tranh vẽ dần trải ra trước mặt chúng tôi, theo nhịp bánh hăm hở của chiếc Inova và bộ ba đang háo hức khám phá những vùng đất mới. Tôi dừng xe ở thành phố Vĩnh Yên, định bụng tìm một quán café và nhân tiện hỏi đường. Cả một thành phố lớn vậy mà tìm mãi chẳng có quán café nào, tôi đành cho xe chạy tiếp, ghé vào một cây xăng để lấy cớ hỏi đường đi Đền Hùng.
Một bất ngờ đâu tiên là khi tôi trả tiền xăng xong, cho xe chạy một lúc mới phát hiện ra cô nhân viên đổ xăng không hề đậy nắp bình xăng lại cho tôi, điều hiển nhiên nếu bạn đổ xăng ở Sài Gòn, tôi vẫn nghĩ rằng chị ta quên, nhưng sau này, khi việc này lặp lại thêm 3 lần nữa trên hành trình của mình, tôi nghĩ rằng đó là một khác biệt, nho nhỏ thôi, nhưng khá là không thoải mái.
Chúng tôi dừng xe ở một quán nước chỉ có trà với kẹo lạc, tôi ngỏ ý muốn uống café và cô chủ quán dễ thương đã chạy đi mua một túi café với hai cái phin bóng loáng để phục vụ chúng tôi ngay. Đó là một cái quán nhỏ xinh, ven đường, dưới bóng một cây xoan đương nở hoa trắng xóa và có hai cô chủ quán thật đáng yêu, vui chuyện. Chúng tôi chỉ mất 60,000 cho hai ly café đặc quéo pha theo yêu cầu, hai túi kẹo lạc, một gói vinataba và một ấm trà ngon.

quán nhỏ ven đường

Hoa Xoan

bạn đồng hành

Đền Hùng chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày giỗ Tổ thật đông vui và náo nhiệt, mọi người đã nô nức đến dâng hương từ đầu tháng Ba âm lịch. Chúng tôi đậu xe vào một bãi xe khổng lồ được bảo vệ nghiêm ngặt từ ngoài đường chính bằng rất nhiều lớp an ninh, các đồng chí công an khá vui vẻ và nhiệt tình đối với khách hành hương đất tổ, một ấn tượng đẹp về Phú Thọ, nơi giữ bàn thờ Tổ của đất nước.


Trích Wiki về quần thể Đền Hùng và một số hình ảnh.

Quần thể di tích đền Hùng nằm từ chân núi đến đỉnh ngọn núi Nghĩa Lĩnh cao 175 mét (núi có những tên gọi như Núi Cả, Nghĩa Lĩnh, Nghĩa Cương, Hy Cương, Hy Sơn, Bảo Thiếu Lĩnh, Bảo Thiếu Sơn), thuộc địa phận xã Hy Cương, thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ, trong khu rừng được bảo vệ nghiêm ngặt giáp giới với những xã thuộc huyện Lâm Thao, Phù Ninh và vùng ngoại ô thành phố Việt Trì, cách trung tâm thành phố Việt Trì khoảng 10km. Khu vực đền Hùng ngày nay nằm trong địa phận của kinh đô Phong Châu của quốc gia Văn Lang cổ xưa. Theo cuốn Ngọc phả Hùng Vương, đương thời các Vua Hùng đã cho xây dựng điện Kính Thiên tại khu vực núi Nghĩa Lĩnh này.

Cổng đền: Được xây dựng vào năm Khải Định thứ 2 (1917), có bốn chữ Hán viết theo lối chữ chân, đại tự “Cao sơn cảnh hành” (Lên núi cao nhìn xa rộng). Còn có người dịch là “Cao sơn cảnh hạnh” (Đức lớn như núi cao), do chữ 行 trong bức hoành phi có thể đọc bằng hai âm “hành” hoặc “hạnh” với nghĩa khác nhau.

Đền Hạ: Tương truyền là nơi Âu Cơ… sinh hạ bọc trăm trứng, sau nở thành 100 người con. Kiến trúc đền Hạ kiểu chữ nhị gồm hai tòa tiền bái và hậu cung, mỗi toà ba gian, cách nhau 1,5m.

Nhà bia: Nhà bia nằm ngay cạnh đền Hạ có kiến trúc hình lục giác với 6 mái. Trong nhà bia trước đặt tấm bia công đức ghi công những người đóng góp tu bổ di tích, nay đặt tấm bia đá khắc dòng chữ quốc ngữ: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Đây là câu nói nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong chuyến thăm Đền Hùng ngày 19 tháng 9 năm 1954 và nói chuyện với Trung đoàn Thủ đô, trước khi trung đoàn về tiếp quản Hà Nội. 


Chùa Thiên Quang: còn gọi là Thiên quang thiền tự, tọa lạc gần đền Hạ. Chùa được xây theo kiểu nội công ngoại quốc, gồm các nhà tiền đường (5 gian), thiêu hương (2 gian), tam bảo (3 gian) ở phía trước, dãy hành lang, nhà Tổ ở phía sau.

Đền Trung: Tương truyền là nơi các Vua Hùng cùng các Lạc hầu, Lạc tướng du ngoạn Nghĩa Lĩnh ngắm cảnh và họp bàn việc nước.

Đền Thượng: Đền được đặt trên đỉnh núi, nơi ngày xưa theo truyền thuyết các Vua Hùng thường lên tiến hành các nghi lễ, tín ngưỡng của cư dân nông nghiệpthờ trời đất, thờ thần lúa, cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, nhân khang vật thịnh. Ngoài cổng đền có dòng đại tự: “Nam Việt triều tổ” (tổ tiên của Việt Nam).

Cột đá thề: Bên phía tay trái đền Thượng có một cột đá gọi là cột đá thề, tương truyền do Thục Phán dựng lên khi được Vua Hùng thứ 18 truyền ngôi để thề nguyện bảo vệ non sông đất nước mà Hùng Vương trao lại và đời đời hương khói trông nom miếu vũ họ Vương.

Lăng Hùng Vương (Hùng Vương lăng) tương truyền là mộ của Vua Hùng thứ 6. Lăng mộ nằm ở phía đông đền Thượng, mặt quay theo hướng Đông Nam. Xưa đây là một mộ đất, thời Tự Đức năm thứ 27 (năm 1870) đã cho xây mộ dựng lăng. Thời Khải Định tháng 7 (năm 1922) trùng tu lại.

Đền Giếng: Tương truyền là nơi công chúa Tiên Dung và công chúa Ngọc Hoa (con gái của Vua Hùng thứ 18) thường soi gương, vấn tóc khi theo cha đi kinh lý qua vùng này. Đền được xây dựng vào thế kỷ thứ 18 theo dạng hình chữ công.



Chúng tôi nhanh chóng hòa vào không khí thiêng liêng của đoàn người hành hương về đất tổ, dù đôi lúc việc vượt qua mất trăm bậc thang lên đỉnh núi đối với tôi tưởng chừng như quá sức, nhưng khi cúi đầu tưởng nhớ đến những vị tiền nhân đã có công dựng nước, nỗi mệt nhọc bỗng tan biến, thay vào đó là niềm tự hào.

một nữ khách hành hương xinh đẹp
có cả một màn ca nhạc dân tộc (rất nhắng)

vị nữ khách kế bên bạn Thắm (mặc áo xanh) đã làm chúng tôi bất ngờ với việc đọc cả một bài văn tế rất vần điệu và rất hay, bà cầu xin các vua Hùng hầu như mọi thứ, chỉ tiếc là đến cuối bài diễn văn đột nhiên bà lại kết bằng câu khấn:” nam mô a di đà phật”
Cột đá thề
thở không ra hơi sau khi leo lên đỉnh
khói hương dâng Quốc Tổ
Ở Đền Hùng, việc bán hàng khá đông và khá lộn xộn dù ban tổ chức đã ra sức dẹp


chúng tôi mua một ít Mã Thầy, ăn rất ngon


Rời Đền Vua Hùng thì đã quá trưa, chúng tôi tìm một quán ăn và có một ấn tượng xấu trên hành trình của mình, chúng tôi bị tính 720,000 cho một dĩa thịt trâu xào, một đĩa ốc bưu xào chuối, một dĩa gà rán và một tô canh cải, chư vị chủ quán gian manh còn nói thẳng là một năm chỉ được mấy ngày lễ nên tính đắt hơn bình thường là lẽ đương nhiên. Đó là một trải nghiệm mới, từ đó chúng tôi quyết định sẽ tìm những quán ăn không nằm ven đường và hỏi giá cả cụ thể trước khi ăn.



Chúng tôi quyết định hỏi thăm một đồng chí công an đang làm nhiệm vụ ở cửa ngõ vào Tuyên Quang xem nên đi thăm thú ở đâu, cuối cùng chúng tôi quyết định bỏ qua di tích Cây Đa Tân Trào vì hơi ngược đường, chỉ ghé qua thăm di tích Thành Nhà Mạc ở thành phố Tuyên Quang, một thành phố mới với những con đường rộng, đẹp ở trung tâm và hẹp, xấu ở ngoại thành. 




Di tích thành nhà Mạc có lẽ lại là một bất ngờ nữa đối với chúng tôi, đó chỉ là một cái…bùng binh, chính xác là một cái bùng binh được xây bằng gạch nung theo kiểu cổng thành xưa, hoàn toàn khác với những gì tôi hình dung về một phế tích hơn 5 thế kỷ. Việc trùng tu di tích có lẽ đã xóa sổ thành nhà Mạc, điều vẫn xảy ra đối với nhiều di tích mà tôi đã từng qua như các cửa ô ở Hà Nội hay cái Tháp nước Hàng Đậu.

Đoạn đường từ Quyên Quang lên Hà Giang cực xấu, nhiều đoạn tệ hơn một con đường tệ nhất ở một xã nghèo nhất nhưng khi vào địa phận Hà Giang thì khung cảnh nên thơ của núi rừng đã xóa đi ấn tượng xấu về con đường. Dù đã cố gắng để đến thành phố Hà Giang trước lúc trời tối nhưng tôi vẫn liên tục dừng xe trên đường để chụp ảnh và gặp gỡ những người dân tộc thiểu số.


Thành phố Hà Giang thật đẹp, một thành phố nhỏ nằm hai bên bờ sông Lô được bao bọc bởi những đỉnh núi hoang sơ, mây phủ trắng xóa. Sau khi tắm rửa ở khách sạn và làm một vòng ngắm thành phố, chúng tôi đi đến những quán ăn đặc sản kiểu: gà đồi, lợn mán, cá sông.. nằm dọc bờ sông Lô để làm bữa rượu tối. Tôi quyết định sẽ ăn món vịt sông Lô tại quán Sơn Vịt, chủ quán là anh Sơn, một bộ đội biên phòng xuất ngũ quê ở Thái Bình rất vui tính. Chúng tôi khá hài lòng với món Vịt luộc rất ngon, nồi lẩu măng vịt ngọt lịm và chai rượu ngô thơm lừng. 



anh Sơn Vịt



Biết chúng tôi lặn lội từ miền nam ra thăm Hà Giang, anh Sơn Vịt đã nhiệt tình giao lưu và luôn miệng nhắc chúng tôi ăn thêm, cứ mỗi khi cụng ly với chúng tôi thì anh lại đưa tay ra bắt tay từng người, tôi lấy làm lạ thì anh cười, đó là tục miền núi đấy các bác ạ, có câu: “uống rượu bắt tay, biết ngay miền núi” mà.


Xin dùng câu nói bất hủ của anh Sơn Vịt để kết thúc ngày đầu tiên của hành trình: “không phải lăn tăn”.

16 phản hồi to “Đông Bắc ký sự (1)”

  1. Xà bông! Tháng Tư 4, 2012 lúc 5:45 sáng #

    Hành trình khám phá Đông Bắc của A C chắc sẽ còn rất vui với nhiều điều còn thú vị hơn nữa, đặc sản Đông Bắc sẽ còn nhiều, nhiều món hấp dẫn ạ. Đang gần hết mùa măng Đắng, anh chị ăn thử xem,

  2. Kenny Pham Tháng Tư 4, 2012 lúc 5:50 sáng #

    Đúng là không phải lăn tăn!

  3. Thuy Dam Minh Tháng Tư 4, 2012 lúc 7:30 sáng #

    Đúng là một chuyến đi thú vị và có ý nghĩa. Chúc mừng vợ chồng em nhé!

  4. Nguyen Nhu Linh Tháng Tư 4, 2012 lúc 9:24 sáng #

    Có những sự việc phải trả giá nhưng không phải ai muốn trả giá cũng được…:-)Chúc mừng một chuyến đi với nhiều kỷ niệm.

  5. Lana Tháng Tư 4, 2012 lúc 9:46 sáng #

    Về Thành nhà Mạc nhớ là VMC (sinh ra và lớn lên một thuở ở Tuyên Quang) có bài viết hay lắm, và xót lắm vì cái đận 'sửa sang' di tích này đấy Phú Thắm.Núi phía Bắc mùa này đẹp lắm. Hẳn là chuyến đi rất thú vị. Mà tách entry đi Phú ơi, dài quá khó theo dõi hết, phí lắm.

  6. Titi Tháng Tư 4, 2012 lúc 10:30 sáng #

    Đi được nhiều ghê, viết hấp dẫn nữa, mềnh cũng chưa được lên Tuyên quang bao giờ đâu😦

  7. Đỗ Tháng Tư 4, 2012 lúc 1:27 chiều #

    Đi đi cho biết với người ta. Chắc còn vòng cung Yên Tử Hạ Long nữa chứ.

  8. An Vietnam Tháng Tư 5, 2012 lúc 7:30 sáng #

    Thích thật!

  9. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:17 sáng #

    đã ăn măng rùi🙂. Cứ đón xem tiếp hén

  10. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:18 sáng #

    mapileng

  11. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:18 sáng #

    Cảm ơn bác🙂

  12. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:18 sáng #

    Cảm ơn bạn, đúng là rất nhiều kỷ niệm🙂

  13. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:19 sáng #

    Vâng, Phú đang cố viết theo ngày, bỏ bớt mấy chi tiết linh tinh cho dễ xem ạh

  14. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:19 sáng #

    🙂 Tuyên Quang gần mà

  15. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:19 sáng #

    Dạ, Yên Tử Hạ Long đã đi rồi🙂

  16. Đàm Hà Phú Tháng Tư 5, 2012 lúc 9:20 sáng #

    🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: