chuyện nghe kể

18 Jun

1.
Chuyện mẹ tôi kể, người thậtviệc thật.
Có một anh bộ đội quê ở CanLộc, Hà Tĩnh nhưng được điều động đi đóng quân ở tận Cà Mau, ở bìa rừng U Minh.Anh bộ đội khi đến đóng quân ở đây đã nhận thấy đời sống nhân dân trong vùngcòn nghèo, điều kiện y tế giáo dục đều chưa có, nhất là dành cho trẻ em. Vìcũng xuất thân từ một vùng quê nghèo nên anh bộ đội rất thấu hiểu, anh và cácđồng đội của mình đã xắn tay áo lên và làm hết sức để giúp dân, làm nhà, làmtrạm xá, làm đê ngăn mặn, dạy chữ, làm thư viện, chữa bệnh, chữa cháy rừng…Anh là một người lính chân chính. Sau khi hết hạn nghĩa vụ, anh vẫn xin phépđược tại ngũ, được ở lại mảnh đất xa xôi, tận cuối cùng của đất nước.
Một lần, khi hết hạn nghĩavụ và trước khi anh chính thức tại ngũ,  anh được về phép thăm nhà. Bà con ở khu vực anh đóngquân hay tin, họ đến chia tay rất đông, ai cũng cho mật, là loại mật ong rừng tràm còn tươinguyên trong những miếng sáp ong vàng rộm, một đặc sản U Minh, rất ngon. Anhquí lắm, mật ong ở U Minh thì cũng bình thường, nhưng ở quê anh thì nó rất quí.Anh chắt mật ra được đầy một cái can nhựa lớn, can mười lít.
Trên chiếc xe đò xuyên Việtvề quê anh, anh đã ôm cái can mật ấy trong lòng suốt hai ngày trời, và luôn miệng kể cho mọi ngườitrên xe về nó, về tình cảm của đồng bào dành cho anh, anh kể đi kể lại đến mấylần, thậm chí còn mở nắp can cho một vài người tò mò muốn nếm thử mật ong rừngU Minh, có thể dễ thấy là anh đã quí can mật ong đó như thế nào.
Vậy mà có chuyện không may.Chiếc xe đã vào địa phận Hà Tĩnh bỗng gặp một tai nạn nhỏ, rất nhỏ đối với mộtchiếc xe xuyên Việt, thực ra chỉ sánh bằng một cú nhảy ổ gà, nhưng có lẽ canmật sóng sánh đã không chịu được thêm nữa, nó vỡ tan trên tay anh.
Ngay khi can mật quí vỡ tungra cùng với tiếng hét thất thanh của anh, rất nhiều người trên xe nhanh nhẹn đãdùng tay, dùng bi đông nước, dùng túi nylon, dùng nón, thậm chí có người cởiphăng áo để hứng lại mật cho anh. Mười lít mật ong vàng óng sau khi hứng lạichỉ được chừng hai lít, lại còn dính bụi bẩn và váng chút dầu xe, nhưng có cũngcòn hơn không. Những người trên xe, thậm chí cả bác tài không khỏi xúc độngtrước một anh bộ đội mặc quân phục trông có vẻ rất hiên ngang mà lại ngồi khóchu hu như một đứa trẻ. Anh không khóc vì mất can mật, anh có tiếc gì mật ong, dùnó quí thật nhưng sao quí bằng tuổi trẻ của anh đã bỏ ra.
Anh thương cái tình đồng bàomình, anh nói vậy.
2.
Chuyện báo Tuổi Trẻ kể, cũngngười thật việc thật.

4 phản hồi to “chuyện nghe kể”

  1. nguoilavuaden Tháng Sáu 18, 2011 lúc 6:43 sáng #

    Chán đời cái vụ thứ hai.

  2. LêKhánh BảoQuyên Tháng Sáu 19, 2011 lúc 1:10 chiều #

    –Hôm bữa đọc tin đó,cái số 2 á, em đã bất thần thốt lên ngay chỗ làm là: "Mình đang sống giữa cái gì vậy trời".Chuyện của anh bộ đội ở trên cảm động lắm, cả anh bộ đội và những người chung quanh.

  3. lou Tháng Sáu 19, 2011 lúc 4:44 chiều #

    truyện 1 làm em nhớ tới paven trong thép đã tôi thế đấytruyện 2 không biết nói gì nữa anh phú ơi đối với nhiều người hành động như vậy mới là logic của cuộc sống

  4. Đàm Hà Phú Tháng Sáu 20, 2011 lúc 4:23 sáng #

    @nguoilavuaden: chán quá đi nhậu đi :)@Quyên: có chuyện anh bộ đội để thấy chuyện ở dưới nó bớt buồn :)@Lou: Mình nghĩ luôn có nhiều anh Paven lắm, họ là tấm gương về lòng tốt và sự hy sinh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: