Gió lẻ

7 Jun

1.
Hôm qua tôi đọc lại Gió lẻ (trong “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”), thực ra tôi đã đọc nó một lần, nhưng đọc lại vẫn như mới, lý do mà tôi đọc lại nó là vì nó nằm ở cuối tập truyện theo thói quen đọc ngược của tôi, đọc xong thì chẳng muốn đọc “9 câu chuyện khác” nữa hoặc giả nếu có đọc thì nó cũng không hay bằng, coi như là không hay, cũng như khi bạn có một nỗi buồn đến mức thấy những nổi buồn khác là vô nghĩa.
Chuyện có kiểu thắt mở từ từ, các xen cảnh được chuyển qua chuyển lại, nhân vật trung tâm cũng đảo vai liên tục, chậm rãi và nhiều hình ảnh, nhiều tiếng động như một kịch bản phim, kiểu viết này có thấy nhiều người xài,  Raymond Caver chẳng hạn, nhưng mấy chuyện của RM thì còn lâu mới bằng Gió lẻ, vì trong đó có một thứ theo suốt chiều dài câu chuyện, một thứ nửa bí ẩn nửa thân thuộc, như một ngọn gió lạnh mồ côi âm ỉ thổi qua nỗi buồn từng phận người, tê tái đến mức quyến rũ.
Trong Gió lẻ, nhân vật cô gái, gần như bị câm, hoặc được coi là câm, vì cô không thích nói tiếng người, thứ tiếng mà cô cho rằng luôn chứa đựng sự dối trá và làm đau người khác, cô chọn nói một thứ tiếng khác, thật thà và vui hơn nhiều, tôi thích khi cô nói những câu nói đó, đôi lúc tôi nghĩ mình đã có thể nói những câu như thế, những khi tôi thật thà.
Bất giác tôi nhớ Tư, Tư hầu như đã nói thứ tiếng thật thà ấy.
2.
Tôi có lần gặp Tư ở Hà Nội, thực ra phải nói là Tư thấy tôi thì đúng hơn. Lúc ấy tôi xuống máy bay và đang chờ lấy hành lý nên chẳng để ý chung quanh, Tư gặp bạn Hà Thi trong nhà vệ sinh nữ và biết rằng tôi đang ở HN. Vợ chồng tôi muốn rủ Tư đi chơi nhưng tối đó Tư phải dự buổi chiếu ra mắt phim CĐBT, chúng tôi hẹn hôm sau. Hôm sau tôi gọi điện thì Tư đang leo lên đỉnh núi Yên Tử, lúc ấy là buổi chiều và tính cả thời gian xuống núi lẫn thời gian từ Uông Bí về Hà Nội thì chắc không gặp nhau được nữa.
Mãi lâu sau đó chúng tôi mới gặp nhau. Trong bữa rượu, tôi có nhắc chuyện cũ và hỏi Tư là sao hôm ấy đi Yên Tử mà đi cả ngày trời, tại sao lại leo núi, sao không đi cáp treo cho lẹ. Tư hồn nhiên kể về hành trình cả ngàn bậc thang dẫn lên đỉnh núi Yên Tử và cả ngàn bậc thang khi xuống núi và những cảm nhận, những suy nghĩ trên đường đi.
Tư nói: Mình đến với Phật phải đi với lòng thành, phải đi hết bậc thang lên núi thì mới thể hiện và trải nghiệm được tấm lòng của mình.
3.
Tấm lòng, và tiếng nói thật trong lòng nếu như bạn nghe được, luôn có những kết nối vô hình, bạn phải có nó bạn mới nhìn thấy được của người khác.



7 phản hồi to “Gió lẻ”

  1. Đàm Hà Phú Tháng Sáu 8, 2011 lúc 4:45 sáng #

    híc, bài này không có một cái còm nào nên mình tự xử luôn. Nhắn gửi các bạn là tôi sẽ vắng mặt vài hôm, các bạn vào chịu khó đọc bài cũ vậy. Tôi sẽ ra ngoài đảo chơi ít hôm. Lấy cớ là đi chụp ảnh nhưng thực ra là cởi trần đứng ngoài biển vài hôm cho đám tàu lạ nó sợ, ngồi nhà mà dọa nhiều khi nó tưởng mình đùa.

  2. Đỗ Nguyên Bình - OverAC Tháng Sáu 8, 2011 lúc 8:14 sáng #

    Em thường vào đọc bài và đọc còm (nhưng ít còm), nay đọc bài này thấy 'hỏng hiểu'.Nhưng ….thích cái còm của anh.🙂

  3. LêKhánh BảoQuyên Tháng Sáu 9, 2011 lúc 3:00 sáng #

    Mấy ngày nay vô blog anh khó như gì vậy á!Chuyện Gió lẻ em nghe quen nhưng mà chưa đọc. Em thích cái câu kết của anh. À, hồi trước em cũng có thói quen là cầm cuốn sách hay cuốn báo gì lên thì cứ nhè từ sau mà đọc tới. Sau em tập đọc từ đầu.🙂

  4. LêKhánh BảoQuyên Tháng Sáu 9, 2011 lúc 3:01 sáng #

    hehehe…. anh ra đó đứng cởi trần cho bọn nó tóe khói luôn. kha kha kha….

  5. Đàm Hà Phú Tháng Sáu 9, 2011 lúc 3:14 sáng #

    @Đỗ Nguyên Bình – OverAC: Cảm ơn em, Bài này điểm sách và điểm luôn tác giả :)@Quyên: Anh vẫn thích đọc ngược, trưa nay sẽ ra đảo cởi trần đứng vài ngày, tàu lạ nó mà không chạy thì anh…chạy

  6. Khuong Thuy Hanh Tháng Sáu 9, 2011 lúc 5:52 chiều #

    "tê tái đến mức quyến rũ" – Mãi mới tìm thấy 1 câu nói đúng ý của mình khi đọc chị Tư. CĐBT là 1 trong những cuốn mà hàng năm em đều đọc lại, đọc một mạch trong một đêm, có khi vừa đọc vừa khóc. Nhưng mà sang năm vẫn đọc lại, vẫn khóc được.

  7. Đàm Hà Phú Tháng Sáu 13, 2011 lúc 3:13 sáng #

    @KTH: nói thật nhé, có vài chuyện mình cũng vừa đọc vừa khóc (thầm), "đời như ý" chẳng hạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: