hỏi đường…

27 May
Đi mà không rành đường thì phải hỏi đường thôi, chuyện đương nhiên, “ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ” mà. Hỏi đường thì nên kiếm đàn ông, người có tuổi chút càng tốt, trước khi hỏi nhớ chào một câu, còn không cứ trờ tới nhe răng cười rồi hỏi: chú/bác/ anh cho hỏi thăm…, rồi gật đầu cảm ơn là đặng. Mà cũng lạ, có lẽ dân Việt Nam mình là ưa hỏi đường và chỉ đường nhất thiên hạ, tôi xem phim thấy ở nước ngoài đi đâu họ cũng dùng bản đồ, GPS chứ ít khi thấy ai hỏi đường. Nhiều chỗ mình hỏi thăm mà bá tánh nhiệt tình quá, năm ba người cùng xúm xô chỉ đường thì cũng lắng nghe cho đủ, nhe răng cười với hết thảy, tạ tình cái nghĩa cử chỉ đường chỉ lối. 


Có mấy chuyện liên quan đến chỉ đường, kể nghe chơi mùa giáp hạt.
1.
Một lần tôi đến một thành phố lớn, xin phép không nói tên, tôi đến trọ ở nhà người quen của anh bạn đi cùng. Tôi và anh bạn ra khỏi chỗ ở từ sáng sớm lúc trời chưa có nắng và trở về khi thành phố đã lên đèn. Chúng tôi loay hoay mãi vẫn không tìm được đường về vì chỗ ở là một khu dân cư mới ở một quận cũng có thể xem như ngoại thành.
Đi lòng vòng mãi, tôi gợi ý anh bạn là ta nên hỏi đường nhưng anh cứ chần chừ rồi lại bảo thôi, anh cứ đi theo trí nhớ, càng đi càng có vẻ lạc. Mãi sau, đói bụng quá, tôi nhất quyết bắt anh dừng xe máy ở một ngã tư, nơi có một người đàn ông ngồi trên chiếc xe gắn máy đang xỉa răng dưới ánh sáng ngọn đèn đường, tôi xuống xe và hỏi: “thưa bác cho hỏi thăm đường…”. Bác này, tôi đoán là một bác xe ôm, vẫn không ngừng xỉa răng, trả lời tôi một câu mà tôi phải ra hỏi lại người bạn đi cùng mới hiểu: hướng dẫn thì năm nghìn, còn dắt đi thì mười lăm nghìn (đồng). Tôi lại leo lên xe anh bạn và lọ dọ đi tìm đường trong nỗi thất vọng tột độ về tình người.
2.
Tôi có lần đi câu cùng bạn bè ở Cần Đước, Long An. Chúng tôi có hơn chục người, buổi sáng xuất quân cùng hẹn nhau ở một căn nhà của một nông dân trong vùng, nhà Chín Ẩu, để cùng ăn trưa rồi tất cả tản ra khắp vùng buông câu. Tôi và một người em đi men theo bờ kinh thủy lợi và tìm ra một ổ cá trê có vẻ tiềm năng. Chúng tôi bám lấy ổ cá trê suốt buổi sáng, loay hoay mãi khi ngẩng đầu lên đã thấy trưa đứng bóng, lúc này nhìn quanh không có ai, điện thoại di động thì không có sóng, hai anh em đành lọ mò tìm về căn nhà đã hẹn để ăn trưa.
Tìm mãi chẳng ra vì đường nào cũng như đường nào, nhà nào cũng giống nhà nào. Chúng tôi tấp đại vào một quán lá ven đường hỏi thăm chị chủ quán: chị ơi, làm ơn chỉ giùm nhà ông Chín Ẩu. Chị chủ quán nhìn tôi mỉm cười, rồi quay mặt vô trong kêu lớn: Tía ơi, có người kiếm nhà Chín Ẩu nè. Ông già, tía của chị, là một lão nông quắc thước, ở trần phơi làn da đen bóng. Ông có lẽ đang ăn trưa vì thấy miệng vẫn còn nhồm nhoàm nhai cơm, không nói câu nào, ông già ra dẫn chiếc xe máy rồi hất hàm cho tôi: chạy theo tui. Chúng tôi lẳng lặng chạy theo ông qua mấy ngã rẽ vòng vo, băng qua một cánh đồng thì ông dừng lại, chỉ tay về phía trước: Đó, nhà Chín Ẩu ngay mặt lộ, ngói đỏ đó, thấy hôn?. Tôi dạ dạ cảm ơn thì ông hất tay ra điều: đừng khách sáo, rồi quay đầu xe chạy về.
Lúc ngồi uống rượu với Chín Ẩu, tôi có kể chuyện ông già chỉ đường và có ý cảm kích vì ông đã dẫn đường tới tận nhà. Chín Ẩu cười lớn: haha, dân ở đây làm biếng chỉ đường lắm, ai ở xa tới mà hỏi đường là lấy xe dẫn tới nhà luôn, khỏi mắc công chỉ.
3.
Một lần, mới năm kia, tôi cùng một người nữa lái xe hơi đi Chợ Mới, An Giang. Chúng tôi vòng xuống Vĩnh Long chơi rồi mới theo ngã Sa Đéc vòng qua Chợ Mới chứ không đi theo đường Cao Lãnh nên tôi không rành đường. Tới Mỹ Luông vào giữa trưa thì tôi bí đường, đành tấp xe vô lề định bụng kiếm người hỏi. Tôi không để ý rằng xe mình đang dừng gần một con lộ đất nhỏ, phía trong có rất đông người. Vừa xuống xe chưa kịp vươn vai thì ba bốn người đàn ông mặt đỏ khè, có vẻ đã uống rượu trờ tới hỏi: mấy chú kiếm nhà ai. Tôi hỏi thăm đường đi Chợ Mới. Người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm tới vỗ vai tôi: dân thành phố xuống hả, cơm nước gì chưa? Tôi thiệt tình trả lời: dạ chưa, tính xuống đó kiếm gì ăn. Vậy là ba bốn người đàn ông nhất quyết áp tải hai chúng tôi vào nhà: đây xuống Chợ Mới còn xa lắm, trời trưa nắng không ai bán gì đâu, sẵn nhà có đám giỗ nè, ghé vô làm chén cơm rồi hẵng đi….không thể cưỡng được.
Tôi với anh bạn tự nhiên vô làm khách cái đám giỗ đông nghịt người ở một nhà dân không quen biết ven đường, bây giờ tôi cũng chịu không nhớ tên vị gia chủ nhiệt tình ấy. Chúng tôi được dọn một mâm cơm riêng, được rót riêng một chai rượu trắng đầy và được giới thiệu hết tất cả bà con họ tộc của gia chủ, mỗi người cụng một ly. Mãi đến hơn hai giờ chiều tôi mới đến được Chợ Mới, cũng may nhờ tửu lượng cũng khá nên mới ra khỏi đám giỗ ấy mà vẫn lái xe đi được.
Lần thứ hai quay lại Chợ Mới khoảng 3 tháng sau, tôi định bụng ghé Mỹ Luông kiếm lại căn nhà tốt bụng ấy để ghé vào cảm ơn nhưng mà chịu, không thể tìm ra, định ghé vào hỏi thăm đường thì anh bạn đi cùng cản: ghé hỏi thăm coi chừng bị bắt vô nhậu nữa đó anh ơi.

12 phản hồi to “hỏi đường…”

  1. nguoilavuaden Tháng Năm 27, 2011 lúc 5:48 sáng #

    Ha ha ha.Chuyện dọc đường hay quá anh Phú. Em đọc mà cười không dừng, hihihi.Lần trước em cùng những người bạn về Hải Phòng đi đám cưới. Anh tài thì bảo bỏ ra 20 nghìn nhờ xe ôm dẫn đến nhưng em nhất quyết không, cuối cùng là ngồi trên xe điện thoại búa xua, cũng mở cả google map miếc nữa nhưng mà đến sau xe đi trước mất một tiếng. Mà ở xe trước không có người Hải Phòng ngồi haha.

  2. korolbo Tháng Năm 27, 2011 lúc 6:54 sáng #

    1, 2, 3 khỏi giới thiệu cũng biết vùng nào – cái ta gọi là sắc thái vùng miền. Khoái nhất ông "tía" làm biếng.

  3. rita Tháng Năm 27, 2011 lúc 8:45 sáng #

    Good, dân LA là vậy hả ta?! hèn nào ox em cũng nhiệt tình cách mạng kiểu đó. Dân LA 100% – lão tự hào lắm.

  4. Đỗ Tháng Năm 27, 2011 lúc 10:03 sáng #

    Cái cách ở miền Tây là vậy, quí lắm.

  5. Phạm Minh Tâm Tháng Năm 28, 2011 lúc 3:13 sáng #

    Mời Damhaphu và các bạn đọc bài này – http://vatinam.blogspot.com/2011/05/247010.html )

  6. Bảo Kim Tháng Năm 28, 2011 lúc 6:33 chiều #

    dân miền tây là hiếu khách lắm, nói lại nhớ về miền tây.

  7. Đàm Hà Phú Tháng Năm 30, 2011 lúc 2:30 sáng #

    @nguoilavuaden: thôi thì lần sau cứ tốn hai chục nghìn cho nó chắc ăn, hehe :)@korolbo: Ông Tía đó là mơi nhìn cũng ngầu lắm anh, tưởng là sẵn mình hỏi thì ổng cũng đi công chuyện luôn, ai ngời dắt xe đi chỉ để chỉ đường cho mình.

  8. Đàm Hà Phú Tháng Năm 30, 2011 lúc 2:31 sáng #

    @rita: Ừ, dân LA dễ thương lắm, nhiệt tình. Nhưng mà nhậu dữ quá, chịu ko nổi :)@Đỗ: Dạ, ở miền Tây chuyện bị nhậu giữa đường là chuyện bình thường luôn đó anh :)@Bảo Kim: về miền tây chơi đi em🙂

  9. Bảo Kim Tháng Năm 30, 2011 lúc 6:04 sáng #

    muốn về lắm đó anh Phú nhưng tính hoài lại chưa đi được:(

  10. Anonymous Tháng Tám 11, 2011 lúc 8:44 chiều #

    hihi,Tui đi hỏi đường cũng nhiều, và cũng có được mấy lần buồn và bực mình giống anh. Nhưng sau nghĩ lại thấy chuyện đó không phải tự dưng mà có được, nên cứ nghĩ đó là "phong tục" cho nó nhẹ nhàng.Ở Mỹ, tui là người hỏi đường "chuyên nghiệp", và nhân đọc bài viết của anh mới nhận ra rằng người ở đây chẳng khác chi ông già Long An của anh. Thân thiện và nhiệt tình. Có điều chưa có được may mắn được mời ăn…đám giỗ. Chúc anh hạnh phúc và viết khỏe !

  11. Phú Hòa Tháng Tám 20, 2011 lúc 7:04 sáng #

    Là người Hà Nội nhưng tôi lại khoái cái tính của dân Miền Tây Nam Bộ, nóng tính nhưng rất thẳng và chân tình, nhất là ở những vùng quê, nơi chưa bị ảnh hưởng cuộc sống nơi đô thị. Bà xã tôi sinh ra ở Qui Nhơn nhưng đã sống ở Sài Gòn gần 20 năm rồi. Mỗi lần về Việt Nam là gia đình tôi lại tranh thủ đi về những miền quê đó và lần nào cũng để lại cho tôi những kỷ niệm đẹp về tình người mà ở các thành phố lớn càng ngày càng ít đi. Một lần chúng tôi đi xe về Mộc Hóa thăm Bác Năm, chị dâu của Ông già tôi. Đến Mộc Hóa thì đúng lúc trời mưa to, bọn tôi phải vào một quán nhỏ bên đường để nghỉ. Khi biết nơi bọn tôi cần đến thì bà chủ quán cho biết là không thể chạy xe hơi được vì đang sửa đường. Bọn tôi nhờ bả gọi xe ôm thì bà gạt tay rồi gọi cậu con trai cùng cô con dâu ra chở bọn tôi về đến nhà bác Năm. Thấy tôi có vẻ phân vân thì bà nói :"Chú cứ để xe ở đây, tôi coi cho". Lúc chiều quay lại tôi cám ơn bà và định trả tiền coi xe thì bà gạt phắt đi, không nhận. Hồi trưa, cậu con trai cũng từ chối không nhận tiền với lý do " bọn em giúp anh chị có một đoạn thôi mà, có đáng chi đâu anh". Lần sau, khi đến thăm Bác Năm chúng tôi lại ghé qua quán nhỏ đó và tặng bà già cùng gia đình gói quà nhỏ. Bà vui vẻ nhận và dặn chúng tôi lần nào cần thì cử nói một tiếng là xong. Từ đó trở đi, chúng tôi được bà coi như người thân trong gia đình. Phú à, mình thích đọc những bài viết của Phú lắm vì rất mộc mạc và rất tình người. Cám ơn Phú.

  12. Đàm Hà Phú Tháng Tám 22, 2011 lúc 2:54 sáng #

    @Nặc danh: Tui cũng có cảm giác là ở Mỹ sẽ giống miền tây :)@Phú Hòa: Cảm ơn anh và câu chuyện rất hay và rất ấm lòng của anh. Những chuyện như thế vẫn gặp nhiều nhưng nhiều khi không ai kể nên nó trở thành bình thường🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: