>Cô vợ Ếch

28 Apr

>
(…hay một chuyện chép ở Bình Đại)

Sau buổi câu thất bát, chỉ được vài con cá nhỏ, chúng tôi tụ tập ở một căn chòi coi tôm để nhậu với anh chủ đầm, một người Bến Tre gộc, anh có bộ râu hùm rất đẹp. Buổi nhậu có thêm vài người coi tôm ở các đầm lân cận, mồi thì có tôm nướng (dĩ nhiên), cá đối, cá tráp chiên dòn…  rượu trắng ở đây mằn mặn, cay nồng nhưng khá ngon. Chúng tôi ngồi dưới tán một cây me già mà tôi cứ thắc mắc mãi chẳng hiểu sao nó có thể sống khỏe mạnh, tỏa tán xum xuê ở vùng nước mặn này.
Có một anh nọ có bà con với anh chủ đầm, cũng là dân coi tôm, ghé qua cho mấy con cá, uống vài chén rượu rồi xin phép về, sợ lát nước xuống anh về không được.  Anh này có gương mặt đẹp trai nhưng rất buồn, áng chừng trẻ hơn tôi vài tuổi, tạm kêu là anh Út. Khi anh Út về, tôi có nói rằng tôi cảm thấy rất mến anh này, người hiền quá, chơn chất như một cây bần. Mọi người cho hay, a, thằng Út hả, ừ, nó hiền nhưng mà nổi tiếng khắp vùng này đó, không phải tài giỏi gì, nó nổi tiếng vì nó lấy một con vợ Ếch. Vợ Ếch? Chuyện bắt đầu được kể.
Hóa ra cô vợ Ếch của anh Út không phải là một nàng công chúa bị lời nguyền của mụ phụ thủy biến thành con Ếch. Cô gái, cũng tạm gọi là cô Út, là con gái một lão nông ở trong vùng, nghe đâu cũng từng duyên dáng mặn mà, nhiều người theo đuổi lắm. Hai người bén duyên nhau từ lúc còn đi học, anh Út qua mặt các chàng trai khác nhờ vẻ hiền lành, thiệt tình của mình.
Hết đi học, anh Út ra đầm phụ làm tôm, mấy năm đó làm tôm thất bát, cũng chỉ đủ ăn. Cô Út xin phép cha lên thành phố làm nghề hớt tóc, mỗi tuần vẫn về thăm nhà một lần, càng lúc càng xinh đẹp hơn. Hai người nghe đâu cũng bắt đầu có chuyện, thấy anh Út buồn buồn, uống rượu đi ca hoài. Rồi một hôm nọ, cô Út về thăm nhà lúc nửa đêm, về cho ông già một cây vàng rồi từ biệt, nghe nói đi làm ăn xa với anh kép mới, dân thành phố.
Cô Út đi rồi thì anh Út càng buồn, ra ngoài đầm cất cái chòi ở luôn, gạo muối thì mua của mấy lái tôm, anh biền biệt không thấy về xóm nữa. Một câu chuyện phụ tình, tham phú phụ bần như bao câu chuyện tình boléro kinh điển khác. Vậy thì đâu có gì để nói.
Mấy năm sau, bỗng nhiên cô Út trở về nhà cùng với một cô gái khác, cô gái này chỉ tá túc nhà cô Út vài hôm rồi lên thành phố, nghe đâu cô đứng ra tố cáo một đường dây lừa đảo chuyên dụ dỗ các cô gái sang Cambodia làm nô lệ tình dục. Cô Út có vẻ tàn tạ hơn, đau bịnh triền miên, ông già đưa lên thành phố khám bịnh rồi lại đưa cô trở về, không thấy chạy chữa gì. Một đêm mưa gió (kể vậy cho nó thêm phần cao trào boléro), cô Út bỏ nhà ra ngoài đầm tôm sống hẳn với anh Út. Hai người sống với nhau như vợ chồng, không cần hỏi cưới, cũng chẳng thấy ông già cô Út nói gì, ai hỏi ông cũng chỉ im lặng, hoặc quấn thuốc hút để né câu trả lời.
Anh Út vui vẻ hơn, làm lụng cũng có vẻ phấn khởi, siêng năng hơn trước nhiều, cái chòi lúc nào cũng thấy có lửa khói chứ không lạnh lẽo như trước. Những người lái tôm kể rằng cô Út bị bịnh nặng hung, chỉ nằm trong chòi, tuyệt không thấy ra ngoài, chỉ nghe tiếng cô ho sù sụ. Người ta đồn tùm lum, nhưng tất cả cũng chỉ là tin đồn, không ai biết chuyện gì.
Cô bạn trở về cùng cô Út có xuống thăm, không gặp cô Út, cô gửi chút bánh trái cho ông già rồi quay đi liền, nhưng người lái xe ôm chở cô bạn xuống thăm hôm ấy hơi nhiều chuyện, anh nói với mọi người rằng tui chở cô này xuống thăm bạn bị Aids, nghe đâu đến giai đoạn cuối. À, lúc này thì mọi người mới vỡ lẽ, thì ra cô Út bị Aids. Bịnh này hồi xưa kêu bằng Sida đó, bị là chỉ có nằm chờ chết thôi, không có thuốc chữa. Hèn chi.
Chuyện anh Út sống với cô vợ Ếch (Aids) mau chóng thành chủ đề bàn tán của cư dân cửa biển này. Nhiều người thì nói anh Út khùng, điên, ngu… người đâu mà ngu quá, nhiều người khác dặn dò nhau đừng lại gần anh Út, chắc cú cũng lây bịnh rồi, bịnh đó lây dữ lắm, may mà tụi nó ở tuốt ngoài đầm…. chỉ một vài người nói anh Út chung tình, người chung tình vậy khổ lắm, nhưng mà thời nay khó kiếm, chỉ còn vài người thôi.
Rồi Cô Út cũng mất, gần một năm trước bữa nhậu hôm đó, người ta biết khi thấy anh Út ngồi trên bến khóc hu hu mấy ngày trời. Ông già cô Út nghe chuyện, chạy vỏ lãi vô đầm, lẳng lặng chở cô về làm một cái đám nhỏ, chỉ vài người trong nhà.
Chuyện là vậy, chuyện anh Út lấy cô vợ Ếch, chuyện tôi nghe kể lúc trà dư tửu hậu, chép ra đây hầu chuyện. Anh chủ đầm hôm đó nói, thằng Út nó khỏe ru, nghe lời ông già đi khám rồi, không có lây bịnh gì ráo. Thằng đó hay lắm, thương vậy mới gọi là thương, uống cái bây.

Ừ thì uống cái, ủa sao giữa vùng đất phèn chua nước mặn này lại có cây me xanh tốt quá trời, phủ lá mát rượi, ngắt nắm lá me non nhai chung với miếng thịt con cá đối trắng phau rồi ngửa cổ làm chung rượu, trời đất, ngon thần sầu luôn. Yêu quá miền tây ơi. 

17 phản hồi to “>Cô vợ Ếch”

  1. chauchudu Tháng Tư 28, 2011 lúc 7:10 sáng #

    >Câu chuyện tình lung linh ngọt ngào giữa đầm nước mặn

  2. Hà Ngọc Ngân Tháng Tư 28, 2011 lúc 7:34 sáng #

    >câu chuyện xúc động quá anh ơi. Anh Út thật tốt quá, đúng là người miền Tây chân chất, hiền lành.

  3. Đỗ Tháng Tư 28, 2011 lúc 9:30 sáng #

    >Đọc câu chuyện nghe buồn quá.

  4. VT Tháng Tư 28, 2011 lúc 9:52 sáng #

    >Phú kể chuyện hay!Hay quá…Đàn ông chung tình gặp nhau dễ chia sẻ hỉ :))

  5. Không Tháng Tư 28, 2011 lúc 11:31 sáng #

    >Sao không nói là "thương quá miền Tây ơi" ?

  6. ChịBaĐậu Tháng Tư 28, 2011 lúc 1:30 chiều #

    >Chuyen nghe buon qua Phu oi.

  7. mh Tháng Tư 28, 2011 lúc 2:10 chiều #

    >cảm động quá! Đọc tới cái đoạn anh Út khóc hu hu thì mình cũng sắp khóc rồi!!!

  8. Bobo Tháng Tư 28, 2011 lúc 3:06 chiều #

    >Chuyện này mà dựng thành phim thì lấy hết nước mắt người ta đó anh.

  9. Thuy Dam Minh Tháng Tư 28, 2011 lúc 3:13 chiều #

    >Anh lại tưởng viết về một cô vợ khù khờ nào đó. Hì!

  10. Nhắm Mắt Tháng Tư 28, 2011 lúc 5:40 chiều #

    >yêu quá bài viết này ơi

  11. L2C Tháng Tư 29, 2011 lúc 1:32 sáng #

    >Tìm được người chung tình như vậy cũng khó như tìm được cây me già ở đó vậy nhỉ

  12. hoa sen trắng Tháng Tư 29, 2011 lúc 2:20 sáng #

    >Câu chuyện đẹp và nhân văn quá. Mong là trên quê hương mình, còn có nhiều cây xe già như thế, anh Phú nhỉ!

  13. Đàm Hà Phú Tháng Tư 29, 2011 lúc 2:57 sáng #

    >All: cảm ơn các bạn đã đọc và comment, bận quá không trả lời từng người một, thực ra câu chuyện thực dài hơn và có nhiều tình tiết hơn, nhất là đoạn cô Út trở về nhưng tôi kiểm duyệt bỏ đi, vì nó hơi thiếu tính nhân bản🙂

  14. Hạnh Phúc Lang Thang Tháng Tư 30, 2011 lúc 4:43 sáng #

    >Câu chuyện hay và xúc động quá!Chúc cả nhà nghỉ lễ vui vẻ nhé.

  15. Lana Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:33 chiều #

    >Phú có lối (viết) kể chuyện hay lắm Phú. Cô vợ Ếch nếu thiêng chắc sẽ phù hộ cho anh Út để trả nghĩa cho anh. Chân chất và nhân bản quá.

  16. LêKhánh BảoQuyên Tháng Năm 3, 2011 lúc 5:06 sáng #

    >Cái này mà viết kiểu phim truyền hình chắc cũng cả chục kỳ à nha :)Lấy vợ miền Tây nên "yêu quá miền Tây" là phải rồi, chứ còn gì nữa hì hì…

  17. Đàm Hà Phú Tháng Năm 5, 2011 lúc 3:53 sáng #

    >@HPLT: Thanks :)@Chị Lana: Phú nghĩ anh Út mai này sẽ tìm được người ưng ý cho mình là nhờ cô vợ Ếch :)@Quyên: hehe, đúng là lấy vợ miền tây nên yêu miền tây quá đỗi🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: