Xin việc (Phần 2: Kinh nghiệm cá nhân)

25 Th3

Phần 1: Phần Còn Thiếu

Xin nhắc lại rằng đây không phải là những gì trích từ trong sách của tôi (ngoại trừ mấy dòng in nghiêng ở phần trước), đây chỉ là văn chương blog và những ý kiến hoàn toàn mang tính chủ quan.

Bây giờ tôi xin nói tới kinh nghiệm cá nhân tôi, dĩ nhiên là không hoàn toàn đúng với số đông nhưng tôi, trong một đặc điểm rất xấu của cá tính, luôn cho rằng mình đã đúng.

Theo tôi, một số các kỹ năng sau mà cho đến khi tốt nhiệp đại học một tân cử nhân bắt buộc phải có.

1. Kỹ năng viết:
Không gì có thể rèn luyện kỹ năng này tốt hơn việc đọc, đọc sách, đọc báo, đọc giáo trình…và những luận văn môn học, các bài thi mở hoặc luận văn tốt nghiệp là những cơ hội để trình bày khả năng viết của bạn, tập viết bài gửi báo (thực ra rất đơn giản, tôi sẽ trình bày ở một bài khác) và viết các kế hoạch hoạt động cho cá nhân và nhóm của mình. Khi có được kỹ năng này cộng với vốn tiếng Anh của trường, việc viết một cover letter hoặc CV trở nên đơn giản vô cùng.

2. Kỹ năng nói:
Một đứa trẻ cũng biết nói, nhưng nói trước đám đông, nói để thuyết phục người khác, nói để trình bày và chứng minh quan điểm của mình đòi hỏi cần có kỹ năng nhất định. Đừng ngại là người nói nhiều. Hãy nói khi có cơ hội, tập kể các câu chuyện, tập cách pha trò, luôn luôn gợi chuyện và trò chuyện với người khác, đặc biệt là người lớn tuổi. Đến dự các buổi hội thảo, họp mặt và nếu có cơ hội, hãy phát biểu.

3. Kỹ năng hoạt động nhóm:
Luôn luôn tham gia các hoạt động đội, nhóm. Các hoạt động Đoàn là cách tốt nhất để rèn luyện kỹ năng này. Tôi xin cam đoan là tất cả các bạn đã từng là cán bộ Đoàn đều rất thành công trong tương lai. Lên kế hoạch, tổ chức các hoạt động, và nếu có cơ hội, hãy là thủ lĩnh.

4. Kỹ năng giao tiếp:
Học chỉ là một việc tiếp thu kiến thức, đừng quá để nó chiếm hết thời gian của bạn. Hãy ra ngoài. Đi làm thêm là cách tốt nhất để trở nên khôn ngoan hơn trong giao tiếp. Kết bạn và dành thời gian cho bạn bè cũng rất tốt để trở nên một người đáng mến.

Tôi nghĩ không nhất thiết để đối phó với cái gì cả, làm người sống trong cộng đồng ở thời buổi hiện đại này cũng bắt buộc phải có các kỹ năng trên, và điều đặc biệt là đừng cố dùng những kỹ năng đó, cứ để nó tự thay đổi bạn.

Bây giờ kể chuyện cá nhân tôi, các bạn nghe chơi chứ đừng bắt chước 100% nhé. Tôi nghĩ mình hơi cá biệt đấy.

Tôi không đi học, không đến lớp. Tôi uống rượu và đánh nhau suốt trong khoảng thời gian học ĐH. Nhưng về kỹ năng thì tôi tin mình có đủ các kỹ năng trên, nếu không nói là rất giỏi, từ trước khi ra trường. Tôi sinh hoạt Đoàn, thành lập một CLB, tổ chức các hội thơ sinh viên, đi đọc thơ ở NVH, viết bài gửi báo, và có rất nhiều bạn bè…

Khi ra trường, việc đầu tiên là tôi dành một vài tháng đi chơi đó đây, chu du một vòng cho nó thoải mái rồi mới nghĩ tới chuyện tìm việc.

Cá nhân tôi, tôi khuyên bạn nên loại bỏ, kể cả trong suy nghĩ của mình, chữ “xin việc”. Chúng ta không xin xỏ cái gì cả. Các công ty họ cần chúng ta cũng như ta cần họ. Chúng ta bán năng lực và họ mua. Do đó việc chào bán năng lực đòi hỏi phải khôn ngoan một chút, thật thà một chút và đẳng cấp một chút.

Trước hết là đầu tư cho bao bì sản phẩm. Quần áo, giày, cà vạt, bút, sổ…là những thứ cần có, tôi đã mượn tiền để giúp mình trông thật bảnh khi bắt đầu đi tìm việc.

Sau nữa, vì quan hệ bình đẳng nên cần có namecard để giao tiếp. Tôi in ngay một hộp card (Tôi nhớ hình như là chỉ 40.000Đ). Chỉ in thế này:

Đàm Hà Phú
Cử nhân kinh tế
Chuyên nghành: Kế Toán và Tài Chính Doanh nghiệp
Địa chỉ:

Lúc đó chưa có điện thoại di động, chưa có máy nhắn tin, email chưa phổ biến lắm nên địa chỉ là phương tiện liên lạc duy nhất. Còn bây giờ thì bạn cứ in thêm cellphone, homepage (blog), và email.

Tôi chụp ảnh (4×6) và luôn gửi kèm hồ sơ dù có được yêu cầu hay không, tôi nghĩ sẽ dễ hơn nếu người tuyển dụng hình dung mình như thế nào.

Tôi đến buổi phỏng vấn, bắt tay người phỏng vấn tôi, trao và nhận namecard, trả lời các câu hỏi một cách tự tin và luôn đặt những câu hỏi ngược lại để tìm hiểu về “đối tác”. Dĩ nhiên là tôi hỏng nhiều cuộc phỏng vấn, chủ yếu do tiếng Anh còn kém. Nhưng tôi cũng có việc dễ dàng hơn tôi tưởng

Đấy chỉ là khởi đầu. Khi qua vòng phỏng vấn. Các kỹ năng trên lập tức phát huy và tôi nhanh chóng vươn lên vị trí hàng đầu trong công việc của mình.

Những lần tìm việc về sau đối với tôi thực sự là cơ hội để tôi hoàn thiện mình hơn rất nhiều. Tôi có thể đưa ra các kinh nghiệm sau:

– Hãy để các công ty săn đầu người coi bạn như tài nguyên bằng cách lưu và update hồ sơ cá nhân ở các công ty này.

– Hãy luôn để cho nhà tuyển dụng nhận ra họ gặp một đối tác thực sự, hãy tỏ ra tự tin và tự trọng. Ví dụ, tôi sẽ bỏ về nếu người ta bắt tôi phải chờ, tôi không chấp nhận điền bất cứ form thông tin ứng viên nào (vì mọi thông tin đã có đầy đủ trong CV của tôi, tại sao ông/bà không chịu đọc). Tôi luôn gửi mail cảm ơn nếu thấy hài lòng với buổi phỏng vấn cho dù có được tuyển hay không.

– Đừng quan trọng chuyện lương, nhưng cũng đừng mơ hồ về giá trị bản thân như kiểu: tùy công ty, lương thương lượng, lớn hơn hoặc bằng xxxUSD. Tôi luôn ghi rõ ra mức lương mong muốn kèm theo chữ Net và Non-negotiable đằng sau.

– Hãy ăn mặc và cư xử như người mà bạn muốn trở thành. Nếu tôi đi phỏng vấn làm Sales Manager tôi phải ăn mặc như một SM và cư xử như một SM, cho dù tôi chưa từng là SM.

Còn tiếp…

Xem thêm:
Tủ lạnh và con đầu đàn

Advertisements

16 phản hồi to “Xin việc (Phần 2: Kinh nghiệm cá nhân)”

  1. Kingpersnake Tháng Ba 25, 2010 lúc 4:39 sáng #

    Bài này hay quá.

  2. BeBo Tháng Ba 25, 2010 lúc 4:41 sáng #

    Rất chi tiết , mạch lạc và logic cho thấy Phú từng trãi nắm vững kinh nghiệm tìm và làm việc, 1 con người đầy tự tin, quyết đoán,và bản lĩnh.

  3. Thuy Dam Minh Tháng Ba 25, 2010 lúc 5:48 sáng #

    Những kinh nghiệm thực tế của một người thành đạt, còn hơn nhiều lần một tập giáo trình lý thuyết suông.

  4. Titi Tháng Ba 25, 2010 lúc 6:30 sáng #

    Blogspot hôm nay làm sao ấy, em còm hoài chẳng được. Hic…Rất nhiều kinh nghiệm thực tế ở bài này. Làm thế nào để nhiều bạn trẻ đọc được nhỉ 🙂

  5. Lana Tháng Ba 25, 2010 lúc 6:54 sáng #

    Bài này rất bổ ích cho các bạn trẻ của chúng ta khi đi tìm/ apply/phỏng vấn công việc. Nhưng không biết các bạn trẻ mới tốt nghiệp các ĐH của VN mình khi đọc bài này họ tiếp thu được bao nhiêu nhỉ?

  6. merhabaery Tháng Ba 25, 2010 lúc 8:14 sáng #

    Lần này thì em cảm thấy có nhiều idea hơn để viết viết cái đơn vào cái công ty ấy rồi. Em cảm ơn anh Phú nhé. ^^.

  7. HwoangNguyen Tháng Ba 25, 2010 lúc 10:25 sáng #

    "Chúng ta bán năng lực và họ mua. Do đó việc chào bán năng lực đòi hỏi phải khôn ngoan một chút, thật thà một chút và đẳng cấp một chút."Hoàn toàn nhất trí với anh Phú ở câu vừa trích dẫn.

  8. Thuy Dam Minh Tháng Ba 25, 2010 lúc 10:35 sáng #

    DHP và HN: Tôi chợt nhớ đến triết học Mac về hàng hóa sức lao động. Các bạnh nói cực kỳ chính xác. Hàng hóa sức lao động. Chào bán phải khôn ngoan, linh hoạt và đẳng cấp. Quá hay!

  9. Như Mai Tháng Ba 25, 2010 lúc 1:34 chiều #

    Thứ nhất: Cá tính của anh Phú "luôn cho rằng mình đúng" trong trường hợp này thì hổng có xấu, hehe- Thứ hai: Nói như anh, tất cả những gì có liên quan đến hai từ "kỹ năng" đều phải qua trau dồi và luyện tập chứ không bao giờ tự hình thành được cho dù bạn có tài có khiếu đến đâu- Thứ ba: "Tôi uống rượu và đánh nhau suốt" chắc anh hơi nói quá lên tí xíu nhỉ.- Thứ tư; "Tôi ra trường, đi chu du trước": giống bọn Tây ghê, thường xả xì chét một thời gian trước khi bắt đầu tìm việc (trong thời gian du lịch một số thích làm việc lặt vặt theo kiểu "tây ba lô" nhưng dành thời gian quan sát, xem xét, ngẫm nghĩ (giống anh Phú vậy đó)- Thứ Năm: em cũng đồng ý với anh nốt (vì anh lúc nào cũng đúng, hehe), tức là tự tin và tự trọng, nhà tuyển dụng họ sẽ rất tinh khi để ý đến những chi tiết này, ý là, bằng cấp và trình độ học vấn là điều kiện cần, nhưng khả năng thích ứng với tình huống công việc và cách xử sự nhanh nhẹn, thông minh, cộng với tư cách và cá tính của mình mới là điều kiện đủ. Các sếp nước ngoài khoái dùng cụm từ "think outside the square" hoặc là "critical thinking" hoặc dùng "common sense" để đánh giá sự việc, tình huống.- Thứ sáu: Em hơi thắc mắc cái chỗ "net" và "non-negotiable", ý em hiểu là mình không nên thương lượng lương hả anh?-Thứ bảy: hãy cư xử và tỏ ra như một SM khi xin việc SM, em thêm một chút, và nếu bạn thật sự là người rất nhút nhát thì hãy tỏ ra là người can đảm, vì không ai phân biệt được giữa một người can đảm thật sự và một người tỏ ra can đảm, hì hì, em chế câu này ra dựa vào một câu na ná như vậy

  10. Mii Tháng Ba 25, 2010 lúc 2:48 chiều #

    Mii cũng có cùng quan điểm với anh Phú, đó là không thích làm con mọt sách trong trường học. Cũng nhờ cuộc sống không trải sẵn hoa hồng mà Mii có được một vốn sống phong phú và có vẻ già đời hơn bạn cùng tuổi. Trong bài viết trước, anh khen Mii giỏi, nhưng thật ra điểm số trong trường của Mii rất tệ. hehehe… Những công ty lớn, khi vào trường recruite sinh viên, họ chỉ nhắm vào những người có điểm số cao, và trong đó thì không có Mii. Mii quan niệm học là để hiểu chứ không quan trọng chuyện điểm số, chỉ cần vừa đủ điểm pass là được. Ở nước ngoài không có chuyện mua điểm, nên không thể gian dối. Rớt là rớt, không ai vớt đâu. Vậy mà khi ra trường, Mii có việc sẵn 2 tháng trước khi tốt nghiệp (mà lại đi phỏng vấn trễ giờ nữa). Lương thì rất cao so với tân binh, và công việc thì vô cùng lý thú. Có lẽ là may mắn. :)Mii mới vừa biết tới blog của anh thôi, một cách tình cờ. Đọc ngấu ngiến 1 số bài và rất thích. Đọc xong nhiều bài mới biết là anh rất nổi tiếng! Woa… hèn chi văn phong hay ghê! 🙂

  11. like2chat Tháng Ba 25, 2010 lúc 3:13 chiều #

    Quá đúng, nhưng sao anh mới ra trường mà đã rành rẽ hết từng ấy thứ hả anh? Em mất vài năm.

  12. lvu Tháng Ba 25, 2010 lúc 4:41 chiều #

    Kinh nghiệm của bác hay :)))Nhưng cả mấy cái kỹ năng trên (viết, nói, hoạt động nhóm) đều thuộc kỹ năng giao tiếp cả đó ạ. Kỹ năng nghe cũng rất quan trọng.

  13. Đàm Hà Phú Tháng Ba 26, 2010 lúc 2:10 sáng #

    @Kingpersnake, Chị Thảo, Anh Thụy: Cảm ơn mọi người đã khen. 🙂 Khoái@Titi, Lana: Bài này thì cụ thể hóa chuyên xin việc, chứ lúc trước in cả cuốn sách bán trợ giá còn 15.000 mà chúng còn không thèm đọc.@merhabaery: Bài này dành cho bạn và những người như bạn mà.

  14. Đàm Hà Phú Tháng Ba 26, 2010 lúc 2:10 sáng #

    @Bác HN: Thanks 🙂

  15. Đàm Hà Phú Tháng Ba 26, 2010 lúc 2:13 sáng #

    @Như Mai: Anh không nói quá về vụ uống rượu đâu, nói bớt thì có, em cứ đọc mấy bài cũ thì khắc biết.Cảm ơn em đã ủng hộ anh. Net: nghĩa là công ty phải trả tất cả các khoản thuế và phí liên quan, Non-negotiable nghĩa là "miễn trả giá" đó em.

  16. Đàm Hà Phú Tháng Ba 26, 2010 lúc 2:17 sáng #

    @Mii: Có lã bạn với mình khá giống nhau hén. Cảm ơn bạn đã đọc và khen :-)@like2chat: Thì cũng phải lăn lộn nhiều mới biết, chứ lo đi học thì sao mà biết được@Bác Lvu: Nói và viết mà tôi kể trên thuộc loại cao hơn bình thường một chút, tiếng Anh nó môn học gọi là Buz writing và public speaking, gần tương tự như vậy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: