Vương Huy – Thơ ngày về

26 Th2

Như đã trả lời bác Năm Xu trong bài này, tôi tuyệt nhiên không ngưỡng mộ nhà thơ nào, tôi chỉ ngưỡng mộ thơ, một câu thôi cũng được, của ai cũng được.

Nhưng nếu phải bình chọn một nhà thơ Việt Nam của thế hệ chúng tôi, nghĩa là dưới 40 tuổi, theo đúng và đủ nghĩa nhất của danh từ này, tôi sẽ chọn Vương Huy.

Ít người đọc biết đến Huy. Huy chỉ được biết và đánh giá cao trong giới làm thơ. Tôi không thích bình thơ hay nói về thơ, vì thơ là thứ để đọc, để cảm nhận chứ không phải để bàn, nhưng để cho khách quan, tôi xin trích một bài viết về Huy và thơ Huy ở đâyở đây nữa.

Đó là những ngày đầu năm 1993, lúc đó vào một buổi chiều, tôi đang ngồi ở cái bàn quen thuộc trong quán Ngọc, một quán café tồi tàn nhưng café rất ngon, nhạc rất hay và có em chủ quán rất vui, thì Huy bước vào, đến thẳng bàn tôi và hỏi: “Có phải Đàm Hà Phú chăng?”.

Thế là buổi chiều hôm ấy kết thúc bằng một bữa rượu tàn đêm, chúng tôi nói về thơ ca, về hiện sinh, về đủ thứ lớn lao mà một người trẻ có thể nghĩ tới. Chúng tôi không giống nhau, ngay cả việc làm thơ cũng hoàn toàn khác biệt. Huy viết thơ rất khó khăn, đau đáu chứ không dễ dãi, trau chuốt như tôi. Mỗi bài thơ viết ra, đối với Huy, không khác gì một ca sinh nở.

Hình ảnh còn đọng trong trí nhớ tôi là một Vương Huy dỏng cao, gầy guộc với những ngón tay dài ám màu khói thuốc, nụ cười hiền lành, buồn bã. Huy chính xác là nhà thơ, là người sống trong thơ và sống bằng thơ.

Chúng tôi đã sống với nhau gần ba năm ở KTX. Ba năm, mỗi ngày chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm thơ, cùng uống rượu, cùng đi đái…nhưng tôi không hiểu được Huy. Có nhiều thứ, nhiều kỷ niệm để nói về Huy, về thời chúng tôi sống với nhau, nhưng vì không hiểu được Huy nên có lẽ xin để dành để nói ở một entry khác vậy.

Ở đây tôi xin trích bài thơ này, bài thơ Huy viết trong thời chúng tôi sống với nhau, bài thơ duy nhất mà tôi rất thích và thuộc lòng, dù tôi là kẻ không bao giờ thuộc lòng bài thơ nào, kể cả thơ mình.

Thơ Ngày Về

Những tàn tro của một thời vong tưởng
Gió xuân thì mãi cuốn đến hôm nay
Mẩu quá khứ bay trong mùa lầm lỡ
Làm cơn mưa giăng kín góc tim gầy

Ta trở về men lối cũ hoa bay
Nhặt dấu chân của loài người rơi vãi
Buông dấu chấm xuống trang đời con gái
Em trở thành nỗi nhớ tuổi thơ tôi

Cây đa nào mà chẳng đứng mồ côi
Dù bến nước có trải lòng đón lá
Như trang giấy đón từng câu thơ rơi lả
Biếc xanh gì cho khỏi đáy trầm luân

Bao ước mơ xinh xắn trứng thạch sùng
Chỉ khoảnh khắc vừa chạm va mặt đất
Nghìn nâng niu cũng một lần vụn nát
Chậc lưỡi làm tên gõ nhịp thời gian

Bão tạnh rồi
cầu gãy
nước mênh mang
Dòng bồi lở không cành hồng nào ngã
Ngắt cọng cỏ mà nghe đời buồn lạ
Mỏi chân vì những chuyện quá vu vơ

Bế nỗi buồn trao ngày tháng đong đưa
Ngồi trên lá nghe cành khô trở biếc
Trong giấc mơ có nghìn con bướm chết
Triệu cánh tàn lả tả mái hiên hoa.

Vương Huy

Advertisements

Một phản hồi to “Vương Huy – Thơ ngày về”

  1. LU Tháng Hai 27, 2010 lúc 4:33 sáng #

    Ba năm, mỗi ngày chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm thơ, cùng uống rượu, cùng đi đái <– tri kỷ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: