Cuộc hành trình tìm tự do và hạnh phúc

4 Feb

Cho Mẹ,

Ngày như một con chim ra ràng vỗ đôi cánh khỏe mạnh bay về phía mặt trời, tôi không quay đầu nhìn mẹ, trong mắt tôi bầu trời phía trước là tự do, là hạnh phúc. Mười tám năm dưới mái nhà của mẹ, trong vòng tay yêu thương của mẹ, vậy mà vung đôi cánh bay lên không một chút luyến lưu, sau lưng tôi, đôi mắt mẹ đẫm nước, đầy những giọt lo âu, bất lực và không một chút ánh sáng của hy vọng, mẹ nghĩ mình đã mất con…


Vừa ra đời thì mẹ chết, mẹ chết khi sinh thường báo hiệu một điềm xấu nhất của đời người. Một đứa con còn đỏ hỏn đã bắt đầu cuộc sống mẹ ghẻ, con chồng trong dân gian thường nói, ấy là mẹ tôi. Nằm trên lò than trong trời lạnh không người coi, khóc giật mình và rớt bàn chân xuống lò than…bàn chân mẹ cháy đen, quăn queo, nát bấy, dị tật luôn từ đó. Từ những lúc còn đỏ hỏn ấy, trời đã ban cho sinh linh kia một số phận nghiệt ngã đến vô cùng, đôi lúc chính mẹ, một người tưởng là rất nghị lực, cũng phải khóc thương cho chính số phận của mình. Số phận được quyết định từ bàn chân cháy nát, ngắn củn, làm cho cái dáng đi của mẹ trở nên tất tả, khắc khoải hơn người.

Năm, sáu tuổi đầu đã bắt đầu cuốc sống nô lệ, bị bán thân đi làm con ở nơi xứ người. Mẹ sống một tuổi thơ trong đòn roi, nước mắt, trong cái lạnh cắt da, trong cái nắng đổ lửa của cái xứ miền trung mà đối với đất trời cũng là nơi trút những hờn giận vô cớ.

Tuổi thơ cùng cực nên phải bám lấy ngôi trường huyện cách đó mấy cây số, hằng ngày dậy từ bốn giờ sáng lặn lội qua mấy quãng đồng trong cái lạnh thấu xương, tha về ít con chữ, vài phép toán ngõ hầu mong thoát đời nghèo khó, mẹ đã nuôi một ý chí quật cường, mà chính từ nó đã di truyền qua tôi, trở thành một kẻ liều lĩnh như bây giờ.

Rồi cũng học lên đến đại học, cũng đi làm và những tưởng thoát khỏi cuộc đời cơ cực thì lại bắt đầu một cuộc sống khác, cuộc sống dưới chiến tranh, cuộc sống trong thương vong, cuộc sống mà thời gian sống chỉ tính bằng giờ khi máy bay quần trên đầu, bom nổ dưới đất, mẹ một lần nữa đầy nghị lực, bước vào. Rồi tình yêu đối với ba, một thương binh từ miền nam chuyển ra, một con người đại diện cho lòng quả cảm, một chiến binh vì tự do thực thụ. Tình yêu, mà trái ngọt của nó là một đám cưới đơn sơ, nhữ tưởng đã là bờ bến hạnh phúc cho mẹ.

Nhưng sự ra đời của tôi, một kẻ cũng có số phận nối theo cái số phận khắc nghiệt của mẹ, đã là một bước ngoặt khác, của đời mẹ. Mẹ bị sốt rét nặng khi mang thai tôi, bom nổ khi bác sĩ mổ bụng mẹ lôi tôi ra, vị bác sĩ vô tiền khoáng hậu ấy lỡ tay dùng dao mổ chọc luôn vào cổ tôi, một đứa trẻ còn nhớt nhầy vừa chui ra từ bụng mẹ, tất cả cũng đã dự báo một cuộc đời không phẳng lặng cho tôi.

Rồi hòa bình, ba số phận, một gia đình nhỏ nhoi dắt díu vào miền nam theo đoàn quân chiến thắng, dắt díu nhau đi tìm một cuộc sống mới, tốt hơn và đẹp hơn. Nhưng không có, vẫn là cuộc sống ấy. Ba tôi, người chiến binh dũng cảm năm xưa giờ tàn phế, hết thời còng lưng trên chiếc xích lô để mưu sinh và tìm quên đời trong chén rượu. Mẹ sinh em tôi, lại sinh mổ, mổ đến ba lần. Đồng lương nhà nước không nuôi nổi gia đình, mẹ lại vất vả với những mưu sinh thời bao cấp, cái thời mà nhắc lại chúng tôi vẫn thường khóc cho mình, cho đất nước mình.

Mẹ tôi làm đủ thứ: trực đêm, nuôi gà, nuôi thỏ, làm mướn… mẹ nuôi anh em tôi chỉ bằng một tình thương khổng lồ, ngoài thứ đó ra, mọi thứ đều thiếu thốn. Lúc đó mẹ một mình giữ một kho thuốc lớn của một bệnh viện, nhiều người đến nhỏ to, chỉ cần cầm ra vài vỉ thuốc là có một, hai chỉ vàng, là đổi đời…không ai biết, không ai hay…vậy mà mẹ không lấy. Vì mẹ là thần thánh chứ không phải là người. Bạn chiến đấu của ba tôi, ai cũng nhà đất thênh thang, ai cũng làm ông nọ bà kia, vậy mà ba tôi đạp xích lô, vì ba tôi là thần thánh chứ không phải là người. Hai vợ chồng thần thánh nghèo mạt rệp. Bây giờ nghĩ lại, tôi tự hào về điều đó, tôi tự hào vì trong cái nghèo khó đó, cha mẹ đã dành dụm cho tôi một chữ tâm bằng vàng.

Mười tám tuôi, tôi theo bạn bè bay ra khỏi tổ ấm nghèo nàn của mẹ. Tôi đi một vòng quanh đất nước và bắt đầu hiểu mẹ, bắt đầu biết thương mẹ. Tôi đi học, tôi đi làm, tôi kiếm tiền, nhiều tiền để xua đi cái nghèo vẫn bám bíu xung quanh cuộc đời cha mẹ tôi. Tôi nuôi em tôi, tôi sắm sửa nhà cửa, tôi lấy vợ, tôi sinh con…tôi làm điều mà một đứa con trai lớn vẫn làm. Tôi nghĩ mẹ sẽ khác, mẹ sẽ vui, từ nay cuộc đời mẹ sẽ sang trang, sẽ thanh thản.

Nhưng tiền hay cuộc sống đủ đầy không làm mẹ vui hơn, có chăng chỉ là vui cho chúng tôi, cho con tôi mà thôi. Mẹ trở thành một người bà, vẫn vất vả sớm hôm, hết cơm nước, chợ búa rồi đến chăm cháu, chăm ông…mẹ trở thành người đi ở trong chính ngôi nhà của mình. Chúng tôi vô tư hưởng thụ điều đó, chúng tôi biết ơn mẹ một cách hình thức. Nhiều lúc không muốn cho mẹ làm nhưng không được, vì mẹ là thế. Phải là chính mẹ nấu bữa ăn cho chúng tôi, phải là chính mẹ dọn ra và phải là chính mẹ ngồi nhìn chúng tôi ăn. Bữa ăn, đôi khi rất ngon, đôi khi cũng ngán, nhưng tôi vẫn ăn, vì không ăn, hoặc ăn ít sẽ làm mẹ buồn.

Mẹ trở thành một người bà, và cháu của bà thì phải được bà chăm, bà chăm từng tí từng li, từng bữa ăn, giấc ngủ, từng lúc ốm đau, từng trang sách vở…cứ thế, chúng tôi ngốn hết thời gian của mẹ, sức lực của mẹ…

Vợ tôi mua nhiều quần áo đẹp, mua nhiều nữ trang, mua nhiều túi xách cho mẹ…những thứ đó mẹ cũng toàn cất trong tủ, mẹ vẫn một bộ đồ bạc màu ấy, vẫn dáng đi tất tả ấy, mẹ đã quen rồi, không khác được nữa.

Đôi mắt mẹ vẫn đầy lo âu khi thấy tôi vất vả với công việc của mình. Mẹ vẫn khóc khi thấy tôi về nhà say khướt. Mẹ vẫn buồn vì tôi chưa chịu bỏ thuốc. Mẹ chưa thể hạnh phúc khi chúng tôi chưa hạnh phúc như mong muốn của mẹ, những mong muốn về tôi mà tôi đã từng tự cho là tự do khi thoát khỏi nó năm mười tám tuôi.

Mẹ là thế. Những người mẹ là thế.

Tôi đã sống cuộc đời của mình và cho mình, tôi đã từng coi tự do là tất cả. Bây giờ thì tôi hối hận, và càng suy nghĩ về những lỗi lầm của mình, những suy nghĩ ích kỷ của mình, tôi càng buồn. Bây giờ tự do là gì nếu không có mẹ.

Năm nay mẹ tôi đã già, bà mắc bịnh huyết áp, tim, thấp khớp, viêm tắc tĩnh mạch hai chân…nói chung cuộc sống của bà không còn dài nữa. Tôi chợt nhận ra nếu một ngày tôi tự do thực thụ, một ngày mẹ bỏ tôi đi. Nước mắt tôi chảy dài. Tôi lo lắng, tôi buồn. Tôi nghĩ tới những lần tôi nạt mẹ, những lần tôi chê cơm mẹ, những lần tôi say mèm trong tay mẹ…tôi nghĩ tôi càng trách mình nhiều.

Tôi biết nhiều bạn trẻ đọc blog của mình, nên tôi viết thực lòng, để các bạn biết, sau gần hai mươi năm bay ra khỏi vòng tay mẹ để đi tìm tự do và hạnh phúc, tôi đã tìm thấy tự do và hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ, trong vòng tay của mẹ.

Câu hỏi bây giờ là: Nếu một ngày mẹ bỏ tôi đi…

32 phản hồi to “Cuộc hành trình tìm tự do và hạnh phúc”

  1. Land Tháng Hai 4, 2010 lúc 4:29 sáng #

    Cám ơn bài viết này cuả anh..-Land-

  2. Polka Dots Tháng Hai 4, 2010 lúc 5:05 sáng #

    Đọc muốn khóc luôn.

  3. Sông Tháng Hai 4, 2010 lúc 5:22 sáng #

    Sao Mẹ em cũng giống Mẹ anh vậy?, giờ Mẹ em mới năm mấy tuổi mà cũng bịnh tùm lum, em cũng từng hỏi như anh không biết bao nhiêu lần, và thấy sợ…Thôi thì, giờ anh lo cho Mẹ, làm cho Mẹ anh vui được ngày nào thì hay ngày nấy đi anh, chứ ai rồi, cũng đến lúc phải ra đi mà.

  4. kiki Tháng Hai 4, 2010 lúc 5:29 sáng #

    chị đọc mà nghẹn nước mắt Phú ơi 😦

  5. Chu Nam Cuong Tháng Hai 4, 2010 lúc 6:41 sáng #

    I love you,Phú!

  6. Phung Tran Tháng Hai 4, 2010 lúc 6:45 sáng #

    Anh làm em nhớ Mẹ em quá. Em nhạy cả với mấy bài viết về gia đình lắm, em yêu gia đình lắm.

  7. nguoilavuaden Tháng Hai 4, 2010 lúc 7:20 sáng #

    Không trả lời được.

  8. BeBo Tháng Hai 4, 2010 lúc 7:35 sáng #

    Mẹ Phú vĩ đại quá, thương Cô ấy quá, rất hạnh phúc khi chúng ta vẫn còn có Mẹ, gửi dùm gia đình mình 1 đóa hồng dâng tặng Mẹ anh nha.

  9. Thuy Dam Minh Tháng Hai 4, 2010 lúc 7:47 sáng #

    Anh đọc mấy lần bài viết này. Đọc nhanh một lần để biết em viết cái gì? Đọc kỹ thêm lần nữa để hiểu em viết cái gì? Đọc kỹ thêm lần nữa để tìm thấy mẹ mình trong đó. Và đọc thêm lần nữa để thấy hình ảnh của biết bao bà mẹ Việt nam trong hình ảnh của mẹ em. Anh mất mẹ đã 19 năm nay. Và hơn ai hết, anh hiểu mình thiệt thòi, con mình thiệt thòi như thế nào khi mình không còn mẹ nữa. Cám ơn bài viết cảm động này của em nhiều lắm!

  10. Dứa Tháng Hai 4, 2010 lúc 9:02 sáng #

    Em cũng cám ơn anh 🙂

  11. Imagine Tháng Hai 4, 2010 lúc 11:46 sáng #

    ôm anh một cái, thiệt chặt!

  12. chiBaĐậu Tháng Hai 4, 2010 lúc 1:21 chiều #

    Phú:Mới sáng sớm đã lấy hết nước mắt của tui rồi. 😦 Tui lại thấy dáng mẹ tui trong đó. Mẹ nào cũng thế hả P? Mẹ nào cũng hi sinh một đời vì chồng vì con. Thương mẹ P và thương hết những bà mẹ trên đời.

  13. Lila | Thanh Tháng Hai 4, 2010 lúc 3:38 chiều #

    Anh làm em nhớ má em quá, ba em nữa. Câu hỏi ở cuối bài đó, thi thoảng lởn vởn trong đầu em, những lúc đó cảm thấy sợ và trống trải lắm.

  14. BeBo Tháng Hai 4, 2010 lúc 4:59 chiều #

    Ở đời: "Tiền bạc không làm cho người ta Giàu. Cõi lòng kia mới nói lên cái khác biệt ấy"Với tôi mẹ Phú mới thật sự là người Giàu. Sao lại buồn phiền ?Có thể mình chưa phải là bạn bè.Rất ngưỡng mộ MẸ. Nếu được xin cái địa chỉ (Phú tại thâm sơn viễn khách tầm) để có thể gởi đến MẸ gói "tâm ý" Nịnh MẸ nữa. Hy vọng được anh cho sẻ chia cái Hạnh Phúc nầy.(mượn blog của vợ gởi đến anh đôi lời. Bình)

  15. VMC Tháng Hai 4, 2010 lúc 5:14 chiều #

    @Phú: Tham khảo các bài ở đây Phú nhé.http://vmcinhanoi.blogspot.com/search/label/m%E1%BA%B9

  16. Lún Ghẻ Tháng Hai 4, 2010 lúc 6:15 chiều #

    Mẹ thương con bằng tình thương khổng lồ. Hay !Mẹ nào cũng thấy thương hết hén. Thương mẹ Phú !

  17. Dã Quỳ Tháng Hai 4, 2010 lúc 7:51 chiều #

    Cám ơn những chia xẻ của anh Phú nhen. Người mẹ nào cũng vậy phải không các anh chị? Anh Phú làm DQ nhớ Mẹ quá đi. Tết năm nay lại không được ăn Tết chung với Mẹ. Không được giành nhau làm bánh với Mẹ nè. hic hic hic

  18. Dã Quỳ Tháng Hai 4, 2010 lúc 8:06 chiều #

    Tình Mẹ(Kính tặng Mẹ)Con qua hết thuở dại khờSao giờ con mới thẫn thờ nhận ra?Đã bao ngày tháng trôi quaMẹ con trầm lặng – sương pha nhạt màuHoàng hôn cứ mãi buông mauMẹ thì xế bóng – con nào hiểu nơi?Con vui cùng với đất trờiCòn tuổi xanh Mẹ đánh rơi bên đườngRằng thì: "Mẹ – chuối ba hương"Chợt nghe câu hát, đoạn trường con hayTuổi con như cánh chim bayTuổi mẹ xế bóng, thân gầy liêu xiêuMẹ ơi, đã biết bao chiềuMẹ mang gánh nặng, bao nhiêu nhọc nhằnCả đời Mẹ nhận gian nanNuôi con khôn lớn vẻ vang với ngườiMẹ ơi bao giọt mồ hôiĐã rơi lặng lẽ cho thời xuân con?Thời gian nhẹ bước mỏi mònXin đừng bước lại để còn Mẹ đâyBao nhiêu gian khổ tháng ngàyXin cho con lãnh, kẻo gầy Mẹ thêmMẹ ơi, xin bớt muộn phiềnCon xin sống đẹp như niềm Mẹ mongTình Mẹ hơn cả biển ĐôngDài, sâu hơn cả con sông Hồng HàDã Quỳ

  19. Dã Quỳ Tháng Hai 4, 2010 lúc 8:07 chiều #

    Nếu Có ThểNếu có thể, con xin đổi cuộc đờiMang hạnh phúc gieo trên dòng đời MẹQuay thời gian về ngày xưa – có lẽCái thuở mà: Mẹ còn trẻ – đẹp thay !Nếu có thể, con sẽ biến tháng ngàyMang tuổi con thay thế tuổi cho MẹĐể thời gian trôi chậm đừng đến nhéLúc tuổi đời – Mẹ: hằn vết ngược xuôiNếu có thể, con trao Mẹ nụ cườiBao gian nan, con ghé vai gánh hếtĐể hạnh phúc đến bên Mẹ rất thựcNhư mặt trời là ánh sáng ngày mai !Điều có thể con sẽ làm hôm nay:Mang niềm vui đến bên nụ cười MẹVui lòng Mẹ từ những điều rất béBiết vâng lời, chữ hiếu sẽ tròn nguyên !

  20. Phung Tran Tháng Hai 4, 2010 lúc 10:33 chiều #

    Anh ah, những lần anh say khướt ấy mẹ anh khóc, thì những lần anh Hai em say mẹ em cũng khóc. Anh Hai em hút thuốc thật nhiều mẹ em buồn, anh Phú hút thuốc nhiều mẹ cũng buồn. Giống nhau quá anh, giống đến độ anh Phú với anh Hai em là 1, mẹ anh Phú với mẹ em là 1. Giận anh viết cái bài hay quá, cùng tâm trạng với em quá.

  21. BeBo Tháng Hai 4, 2010 lúc 11:33 chiều #

    Thich bai tho "Neu co the" nay, cua Da Quy.

  22. Hươngxưa Tháng Hai 5, 2010 lúc 12:20 sáng #

    Ai nhắc đến Mẹ cũng thấy thương hết. Mình vui thì Mẹ mới vui nha. Chúc cả nhà an bình và may mắn nha. Mẹ H cũng yếu vậy Phú ơi, mà còn lo toan nhiều chuyện lắm. Be strong be strong.

  23. Khuong Thuy Hanh Tháng Hai 5, 2010 lúc 3:44 sáng #

    Em thực sự đã khóc khi đọc bài viết về mẹ. Cảm ơn anh Phú

  24. Đàm Hà Phú Tháng Hai 5, 2010 lúc 4:02 sáng #

    Mọi người làm Phú xúc động quá, không thể trả lời hết comment của từng người được, đành thành tâm cảm ơn tất cả mọi người đã chia sẻ vậy. Cảm ơn Dã Quỳ với 3 cái comment và hai bài thơ thật xúc động. Cảm ơn những chia sẻ anh Thụy, anh Cường nhé. Cảm ơn Phung, Chị T, Lún, Chị Ba, Chị Kiki, Polka, Land, Sông, Nguoila, Imagine, LilaThanh, Hanh, Hương…ai cũng là những người hiếu thảo.Đúng là người mẹ nào cũng vậy.

  25. LU Tháng Hai 5, 2010 lúc 4:58 sáng #

    anh viết bài này đọc cảm động lắm. Lu ko viết được về mẹ vì từ nhỏ chỉ sống gần bà của Lu thôi. Nhưng nếu có viết thì chỉ có ba Lu là Lu có thể có cảm giác để viết được thôi.

  26. NgocLan Tháng Hai 5, 2010 lúc 5:59 sáng #

    Mỗi bà mẹ đều là những câu chuyện không có hồi kết thúc.

  27. Titi Tháng Hai 5, 2010 lúc 11:16 sáng #

    Ôi, hôm nay mới đọc được bài này của bác. Bà nội 2 nhóc quả là một thánh nhân 🙂

  28. Anonymous Tháng Hai 8, 2010 lúc 3:13 chiều #

    thương và yêu những người mẹ! ah, anh Phú giống mẹ quá.

  29. Anonymous Tháng Hai 10, 2010 lúc 4:21 chiều #

    Bài viết cảm động quá.

  30. Gauxx Tháng Ba 7, 2010 lúc 9:24 sáng #

    Kính cẩn cúi đầu, bác ạ. Cảm ơn bác, em vô tâm quá, đáng lẽ phải ghé bác đọc thường xuyên hơn.

  31. Anonymous Tháng Mười 4, 2011 lúc 3:03 sáng #

    Cảm ơm bài viết của anh, thật là cảm động. Mẹ là tất cả, mẹ là niềm tự hào, là 1 Người tuyệt vời của chúng ta. Những lúc hụt hẫng, chỉ cần nghe tiếng mẹ, chỉ cần nghe tiếng " con " mà mẹ gọi thì bỗng như mọi chuyện sẽ tan biến, 1 sự sưởi ấm tuyệt vời. Cảm ơn tạo hóa đã cho ta những người mẹ trên cả tuyệt vời.

  32. Chí Vinh92 Tháng Mười 5, 2011 lúc 2:32 sáng #

    Cả cuộc đời mẹ luôn vì chồng và con, luôn ưu tiên cho chồng và con hơn chính bản thân mình, luôn nhịn phần ngon cho con,……, làm sao có thể kể hết những gì mà mẹ làm cho các con. Thời gian chỉ làm mẹ thêm nhiều nếp nhăn, nhưng cái tình mẹ dành cho con lúc nào cũng như thế, tuy con đã lớn nhưng mẹ vẫn luôn bên con, luôn dành phần gì tốt nhất cho con. cảm ơn tất cả những người mẹ , luôn là chổ dựa tinh thần, là niềm tin cho các con. Mong tất cả những người mẹ tuyệt vời sẽ có nhiều sức khỏe để vui vẻ bên con cháu. Vẫn nhớ câu nói của mẹ" Mẹ là cho đi, không cần nhận lại" Cảm ơn mẹ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: