Giảm chấn

31 Oct

Shock absorber

Hôm kia cắn răng cắn lợi thay cho con Vịt già 4 bộ giảm chấn dành cho xe 4WD (bao gồm 4 lò xo và 4 bộ phuộc giảm chấn) , tổng thiệt hại hết 1,260 tiền nhà Obama. Thay xong, trong lúc chạy xe qua những cung đường đang làm, mình cứ vô tư nhảy ổ gà, nắp cống, gờ giảm tốc, vỉa hè…cho cái bộ giảm chấn mới nó phát huy tác dụng. Thế là lại suy nghĩ linh tinh lan tan chuyện giảm chấn.

Nếu dịch “Shock absorber” là “giảm chấn” thì chỉ đúng về nghĩa chứ chưa đúng về chữ, vì chữ “absorb” nghĩa là “hấp thụ, thấm”. Trong trường hợp này, cái lò xo mới là bộ phận giảm chấn từ mặt đường, còn cái “shock absorber” nó làm nhiệm vụ hấp thu và triệt tiêu chấn động và các dư chấn từ lò xo truyền ra. Cả hai hoạt động nhịp nhàng theo cùng một hành trình để dập tắt các chấn động truyền từ bánh xe. Nói chung cơ bản là thế.

Ai trong đời mà không từng bị “shock”. Thường là shock tâm lý. Vậy cơ thể, hay tâm lý ta có cái “shock absorber” sinh học tương tự như thế không nhỉ. Chắc chắn là có, nhưng ở mỗi người, tùy theo môi trường, hoàn cảnh, học vấn, giới tính, độ tuổi, tôn giáo….cái “shock absorber” nó đa dạng và biến thiên vô cùng.

Mỗi người, đôi khi hãy hãy thử dò tìm cái “shock absorber” của mình và đo lường tính hiệu quả của nó xem sao. Nếu nó chưa thật sự hoạt động tốt, hãy tìm cách cải thiện như đọc các loại sách: “quẳng gánh lo đi mà vui sống”, “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”…chơi thể thao, tập suy nghĩ tích cực, kết bạn, đừng chỉ trích người khác và cố gắng tìm một điều tốt đẹp từ mỗi người…có cả ngàn cách để tăng cường tính hiệu quả của cái “shock absorber” tâm lý ấy.

Tôi thấy cái “shock absorber” của mình cải thiện rất nhiều những năm gần đây. Không phải tôi cố cải thiện nó mà chính tuổi tác và những vấp ngã đã làm cho nó tự cải thiện. (Chỉ có điều mỗi khi uống rượu say, cái “shock absorber” nó lại tệ như trước. )

P/S: Tự review:

1.Tôi suýt chết nhiều lần từ lúc chào đời.

2.Tôi không học lớp 1. Tôi bắt đầu đi học là chơi luôn lớp 2, do đó chữ viết rất, rất xấu.

3.Tôi thường đánh nhau. Để tăng cường khả năng đánh đấm của mình, ba tôi đã cho học võ ở một võ đường theo phái Tây Sơn từ năm 10 đến 15 tuổi, quả nhiên lợi hại hơn hẳn. Tuy nhiên cũng nhiều bận sứt đầu mẻ trán.

4.Tôi chưa bao giờ là học sinh giỏi, chưa bao giờ là học sinh tiến tiến. Giữ được cái danh hiệu học sinh TB (“trung bình” chớ không phải “tốt bụng”) và được lên lớp mỗi năm là một việc hiếu nghĩa tôi làm cho cha mẹ.

5.Bằng cấp học vấn cao nhất tôi có là bằng tốt nghiệp cao đẳng kinh tế (Thực ra tôi đã học hết đại học nhưng chưa lấy bằng). Tổng thời gian tôi đến trường trong suốt 4 năm đại học cộng lại chắc chừng khoảng 30 buổi. Cái bằng này có sự đóng góp rất lớn của vợ tôi.

6.Tôi bắt đầu làm thơ năm 7~8 tuổi, một số bài thơ mà tôi còn nhớ lúc đó, thỉnh thoảng lấy ra đọc để nhắc mình rằng: thơ mình dở ẹc:

Được điểm 10 (Năm Lớp 2)
Hôm nay vừa được điểm mười
Đem về khoe mẹ để xơi phở bò

Lão ăn mày (Năm Lớp 3)
Ông tiếc làm chi cõi đời này
Mà chưa cỡi Hạc đến thăm mây
Nhân gian ác độc, đời đen bạc
Ông tiếc làm chi cõi đời này

(Mới học lớp 3 mà đã phán thế đấy)

7.Chức vụ cao nhất tôi từng đảm nhiệm là “tổ phó”, năm học lớp 6. Nhiệm vụ là thay mặt tổ trưởng khi tổ trưởng vắng mặt, mà cái con bé tổ trưởng năm ấy nó chưa bao giờ vắng mặt.

8.Tôi hút thuốc năm học lớp 6 và đến lớp 9 thì bắt đầu nghiện đến nay.

9.Tôi uống rượu và café từ năm lớp 9 đến nay.

10.Trên tay tôi có xăm một chữ “BUỒN” và hình một cánh chim Hải Âu đang bay trên mặt trời với những đám mây, lúc đó tôi định xăm thêm chữ “TỰ DO” nhưng mà hết mực.

Nhìn lại để thấy mình thật may mắn.

Mà người may mắn phải luôn yêu đời, yêu người.

9 phản hồi to “Giảm chấn”

  1. Anonymous Tháng Mười 31, 2009 lúc 7:35 sáng #

    Ôi trời ơi, cái tự review vừa hay vừa ghê quá đi. Hay ở chổ là có người vừa học võ để đi đánh nhau mà lại vừa làm thơ. Ghê ở chổ là hút thuốc và uống rượu quá quá quá sớm anh ạ.Mrs. Truong

  2. Land Tháng Mười 31, 2009 lúc 1:17 chiều #

    Thích cái ý tưởng "shock absorber" quá đi !Cuộc đời anh quả nhiên thăng trầm.. ^^-Land-

  3. Lún Ghẻ Tháng Mười 31, 2009 lúc 4:43 chiều #

    shock hàng quá chừng luôn đó nha. thích hai bài thơ. nhung bi sốc cái bài lớp 2. Mới học tới lớp 2 mà đã được xơi phở bò. Quá shock luôn.ừa, mà sao thuốc và rượu sớm thế. Ghê và sốc quá.scan 2 bai thơ coi chữ anh xấu tới cở nào.hên là hết mưc, không lai xâm tuốt một hàng doc lap tu do hanh phuc roi chxncnvn nữa thì…..sốc.hahahha

  4. Mía Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 12:31 sáng #

    Nay mở miệng ở đây :)Sao mà giống anh của Mía quá.Mà anh Mía còn biết hút thuốc năm lớp 3 kìa.Biết xăm mình khi đi nghĩa vụ quân sự, xăm hình 1 cô gái ở cánh tay,thuyết minh thêm chữ " nhớ em" cho nó oách, mà ko biết nhớ em nào,vì nhiều em lắm luôn,cũng thơ thẩn lung tung (mà chưa được bài nào đăng báo như anh P :). Giờ cũng dừng chân, có 2 cô công chúa xinh như thiên thần. Chúc mừng anh có một gia đình thật bình yên.

  5. Chu Chỉ Mỵ Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 2:29 chiều #

    thơ hồi nhỏ hay quá:)

  6. ChịBaĐậu Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 3:01 sáng #

    Cái ý tưởng hay quá. Mới 7-8 tuổi đã làm thơ, giỏi. Đậu thì ngược lại, vì môn văn nên không được HSG, nên mới biết văn tui lủng củng cỡ nào.. 🙂

  7. Marcus Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 9:16 sáng #

    thích thế. thích cả 2 bài thơ hồi nhỏ.

  8. Goldmund Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 10:22 sáng #

    đề nghị các bạn chuyển sang khen thơ hồi lớn đi, khen thơ hồi nhỏ hoài:)

  9. dualeone Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 5:06 chiều #

    thơ hồi nhỏ hay nên phải khen!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: