Côn Đảo – Mùa biển động

29 Sep

Côn đảo – Mùa biển động

Thường con người ta vẫn có nhiều giấc mơ. Tùy theo mỗi giai đoạn của cuộc đời, giấc mơ sẽ thay đổi, có những giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ nhưng cũng có những giấc mơ sớm trở thành hiện thực, để rồi tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ trong đời. Gần đây tôi có 3 giấc mơ: 1. Đi câu biển một chuyến thật xa và thật lâu, 2. Lái xe (Vitara) đi dọc Việt Nam và cả ba nước Đông Dương (nếu được), 3. Đi du lịch bụi ở Châu Âu.

Giấc mơ đầu tiên vừa trở thành hiện thực: Một tuần lênh đênh trên một chiếc thuyền giữa vùng biển đảo Côn Lôn. Chuyện đi câu đối với tôi thì không khó vì cái tên Đàm Hà Phú cũng khá được biết đến ở những diễn đàn câu cá Việt Nam nhưng để thu xếp một tuần không kết nối với công việc, với gia đình và cả với… thế giới nữa quả là một việc hết sức khó khăn. Những với quyết tâm sắt đá phải thực hiện cho bằng được giấc mơ, tôi đã nhờ một ngươi bạn lên lịch, đặt vé máy bay, đặt ghe câu cho mình…để tự buộc mình vào cái thế không thể thối lui được nữa. Và thế là đến hẹn, tôi tạm biệt vợ con, ra sân bay.

Điều đầu tiên cần nói với các bạn là cần và máy câu. “Những thứ cần, máy mà chúng ta vẫn thường bắt bọn cá Chép, Tra trong hồ (Dù là 8 hay 10 kí) sẽ chỉ là đồ bỏ khi ra khơi”, khi được một bạn câu bảo vậy, tôi đành bấm bụng chi 5 triệu đồng cho 2 bộ cần và máy mới toanh để phần nào yên tâm trước mấy gã bạn câu khét lẹt mùi biển cả.

Điều thứ hai là say sóng, những con sóng ngoài khơi cao từ 3~5 mét làm con thuyền như một chiếc xích đu lớn luôn chao đảo sẽ là nỗi ám ảnh của nhưng người có thần kinh tiền đình không đủ mạnh, (vụ này thì tôi không sao, ơn cha mẹ cho một cơ thể khỏe mạnh).

Chuyến bay bị trễ gần 2 giờ, chuyện thường ngày ở terminal nội địa. Côn Đảo cách HCM 45 phút giờ bay, gồm một hòn đảo lớn và nhiều đảo nhỏ, địa hình toàn đồi núi và rừng nguyên sinh, một cái eo bằng phẳng nhất nối hai cái vịnh nhỏ được chọn làm sân bay với chiều dài đường băng khá khiêm tốn. Do không đủ đường băng để hạ cánh nên bạn đừng quá lo sợ nếu chiếc ATR-72 hạ độ cao từ ngoài biển và đáp xuống đường băng như thể nó vừa trúng một quả Stinger.

Côn Đảo nhìn từ trên cao

Từ sân bay Cỏ Ống chúng tôi được đón bởi một tài xế địa phương để chở chúng tôi và lỉnh kỉnh những món đồ câu ra bến Đầm. Thị trấn Côn Đảo là một vịnh kín, tựa lưng hai dãy núi nằm giữa sân bay Cỏ Ống và cảng cá Bến Đầm, một thị trấn nhỏ, vắng, buồn. Những con đường thật nhỏ với vỉa hè, hàng hiên cũ kỹ và những hàng cây rất thơ…nhưng con người ở đây thì đậm vẻ thân thiện, hiếu khách và hào hiệp kiểu người vùng biển đảo.

Trên bến Đầm chuẩn bị xuống thuyền.

Chiếc thuyền chúng tôi đi là một chiếc thuyền câu khơi 16 mét dài và gần 4 mét ngang, với 3 hầm đá lớn do một thuyền trưởng lão luyện và một thủy thủ đoàn rất dễ thương, nhiệt tình đã đưa nhiều đoàn đi câu rất thành công. Lịch đặt ghe câu của ông thậm chí đã kín đến hết …tháng Sáu năm sau.

Chúng tôi nhanh chóng lên thuyền, triển khai vũ khí, khí tài và tận dụng số mực sống còn sót của đêm câu hôm trước để tranh thủ thả câu kịp con nước chiều. Vừa nhóng chiếc cần câu đáy được vài cái, tôi bỗng thấy cây cần gục xuống một cái thật mạnh, chưa kịp định thần, thì tay máy đã cứng ngắc, mô bin từ từ tuôn rè rè… tôi chỉ kịp cầm chắc cây cần đang cong sát mặt nước để chịu lại với sức nặng từ phía đầu kia dây câu. Thuyền trưởng nhìn cây cần của tôi vội la lớn: “Mú, mú lớn đó, ráng bẩy lên”. Nhưng do chưa quen với cảm giác đấu sức cùng khủng long, tôi chỉ biết dùng tất cả cơ bắp để chịu lại, dưới đáy nước, con cá di chuyển như một chiếc tàu ngầm, và phựt…đứt dây thẻo. Sau một chuỗi những cái dậm chân, đập tay, vò đầu vì tiếc nuối thì tôi cũng buông được mồi câu thứ 2, nhưng kể từ đó đáp lại sự hồi hộp của tôi chỉ là một sự im lặng đáng sợ cho đến hết buổi chiều. Chúng tôi cuốn cần để vào bãi làm mực cho chuyến câu vào con nước rạng sáng ngày mai. Những con Mực ống bằng cùm tay người lớn được chúng tôi lần lượt câu lên, rộng vào kiệt nước đế chúng có thê sống thoải mái trước khi xuống làm mồi cho lũ cá.

Câu mực làm mồi

Sáng sớm khi mặt biễn còn sẫm màu đen thì chúng tôi lặng lẽ đến buông câu ở điểm câu mới. Chọn cần dài, máy lớn để câu cá Thu (vì cá Thu có nước chạy rất dữ dội), chọn cần ngắn, cứng, máy khỏe để câu đáy. Trong khoảng gần 10 phút buông câu chúng tôi vẫn chưa có chú cá nào, tôi vội thu cây cần đáy lên để thay mồi, khi đang thu dây được nửa chừng thì cây cần một lần nữa gục xuống thật mạnh, sau đó là tiếng mô bin xả nghe chói cả tai. Rút kinh nghiệm ngày hôm qua, tôi lấy hết sức bình sinh đánh mạnh và bắt đầu dòng con cá, một con cá lớn. Cái chuôi cần tì vào bụng dưới tôi đau ê ẩm, tay cầm cần mỏi nhừ như sắp rớt ra, tay cầm máy thì cứng đơ…tôi ghì với con cá lúc cương lúc nhu dều đặn theo lời vị thuyền trưởng lão luyện đứng cạnh để động viên. Sau gần 20 phút chiến đấu thì tôi cũng đưa được chú ta lên bờ: Một con Thu 10 kí

Con cá Thu 10 ký

Buổi câu hôm đó tôi làm thêm một chú Lão gần 4 ký.

Cứ như vậy suốt 4 ngày đêm chúng tôi lang thang lênh đên trên thuyền, ngày câu cá đêm đánh mực, khắp vùng biển Côn Đảo. Ba thành viên còn lại của đoàn câu làm thêm 3 con Thu, một Cam Đòn hàng 9, 2 Nhồng hàng 5 và vô số cá nhỏ hàng 3~4 kg. Tổng cộng 4 người câu chừng hơn trăm ký cá. Hai ngày cuối cùng chúng tôi gần như không câu được gì vì biển quá động. Sóng to, gió lớn cộng những cơn mưa liên tục làm chúng tôi sẩy rất nhiều cá lớn, chỉ bắt được thêm chừng hơn mươi ký cá Róc, một loại cá rạng ăn rất ngon thịt.

Sau khi lên bờ, chúng tôi tiến hành một chuyến viếng thăm mang tính nghi lễ tinh thần không thể thiếu, cho dù là đối với người mới như tôi hay anh bạn câu lão luyện đã đến Côn Đảo vài chục lần: viếng nghĩa trang Hàng Dương và mộ chị Võ Thị Sáu. Chúng tôi ghé chợ Côn Đảo mua nhang, trái cây và một bộ quần áo, dép và vật dụng con gái dành riêng cho chị Sáu.

Nắng chiều trên nghĩa trang

Mộ Chị Sáu lúc nào cũng ấm áp khói nhang

Trong hành trình trên hòn đảo huyền thoại của tinh thần yêu nước quật cường, chúng tôi không thể không ra bến tàu 914, nơi mà dưới ách nô lệ đã có 914 người con Việt Nam chết trong khổ cực chỉ để làm một cây cầu tàu dài chưa đến 100m.

Tạm biệt Côn Đảo. Tạm biệt những ngày đáng sống và đáng nhớ trong đời

8 phản hồi to “Côn Đảo – Mùa biển động”

  1. Goldmund Tháng Chín 29, 2009 lúc 10:25 sáng #

    Chuyến đi hay quá bác. Thảo nào thấy vắng mặt mấy hôm, hóa ra là không kết nối:)

  2. Goldmund Tháng Chín 29, 2009 lúc 10:26 sáng #

    À, cá câu về thì xử lý thế nào bác?

  3. Đàm Hà Phú Tháng Chín 29, 2009 lúc 10:30 sáng #

    Vâng, đi đúng 1 tuần bác Gỗ ạ. Cá đem về gần 30 kí, làm sạch rồi kính biếu khắp nơi, giữ lại chừng 10 kí dùng dần. Vẫn còn 2 chuyến đi nữa. Chưa biết bao giờ…

  4. Chu Chỉ Mỵ Tháng Chín 30, 2009 lúc 4:20 sáng #

    có một đoạn giống Ông già và biển cả bác nhỉ?:D

  5. Lún Ghẻ Tháng Mười 16, 2009 lúc 5:20 chiều #

    nhìn mấy con cá mê quá. Mi mốt Lún già, thì cũng ước được về côn đảo ( chắc là nhiều ma lắm) hay phu quốc mua cái chòi ở, hoc làm nước mắm và câu cá vậy thui.

  6. Nguyen Bau Tháng Ba 23, 2010 lúc 2:17 chiều #

    Giờ mới đọc được bài của anh Phú. Hèn gì bỏ luôn cảm giác Bông Lau.Em cũng sắp có chuyến CD hoành tráng nè anh Phú, chuẩn bị sức lai rai nhé.

  7. NLVD Tháng Ba 28, 2010 lúc 10:44 sáng #

    Anh Phú ơi em muốn đi Côn Đảo vào đầu tháng 7 thì biển có động không? Đi ra đó bằng trực thăng hay bằng tàu hơn? Có cần phải đặt trước tour không, vì em thích đi chủ động hơn. Nếu từ ngoài Bắc vào một tuần thì có chắc là đi được Côn Đảo không ạ? Em cảm ơn anh.

  8. Đàm Hà Phú Tháng Ba 29, 2010 lúc 2:50 sáng #

    Em ơi, muốn đi Côn Đảo phải book vé máy bay bây giờ là vừa. Đi máy bay thôi, đi tàu lâu, sóng gió nữa…mà nói trước nhé, nếu không đi câu thì CĐ nó buồn lắm đấy.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: