BIỆT NGU CƠ

18 Sep

Hiền Nữ hiền nữ ơi
Rừng khuya sương giăng rồi
Dạ cầm nàng vọng tiếng
Sương khói chạnh lòng thôi

Từ mùa chinh chiến cũ
Ta Hán Sở tranh hùng
Ở đây dòng sông vắng
Lều giăng, máu lệ chùng

Ta chạy về đốt lửa
Sưởi lòng nàng từ ly
Buồn ngoài kia chiến mã
Cầm tay nhau nói gì

Kiếp này là kiếp nào
Ta thương nàng hiền nữ
Từ một thủa binh đao
Lòng đã tình một chữ

Mai lại về đốt lửa
Còn ấm lòng ta chăng
Nàng đi ta ở lại
Lá mùa Xuân cũng vàng

Hiền nữ ơi hiền nữ
Dạ cầm nàng gọi ta
Ngày mai về đốt lửa
Ta tấu Hiền Nữ Ca

Chú:
Một số bạn đọc bài này không hiểu, sao đặt tựa là “Biệt Ngu Cơ”, có bạn đùa: dịch nôm có phải là “Tạm biệt cơ đồ ngu dốt”, ặc.

Bài này ta viết thay cho Hạng Võ, trong đoạn trích sau:

Biệt Ngu Cơ
Hạng vương đóng quân ở trong thành Cai Hạ, binh ít, lương hết. Quân Hán và quân chư hầu bổ vây mấy vòng. Đang đêm, Hạng vương thức dậy nghe quân Hán ở bốn mặt đều hát giọng Sở, Hạng vương kinh hoàng, nói:
Hán đã lấy được Sở rồi sao? Sao mà người Sở lại đông như thế?
Đêm đó Hạng vương uống rượu trong trướng cùng mỹ nhân Ngu Cơ. Hạng vương đau đớn cảm khái làm bài thơ, được đời sau gọi là bài “Cai Hạ ca”:
Lực bạt sơn hề, khí cái thế,
Thời bất lợi hề, Chuy bất thệ
Truy bất thệ hề khả nại hà,
Ngu hề, Ngu hề nại nhược hà.

Dịch: (Không cung cấp bản dịch, vì bản dịch quá dở)

Hạng vương ca mấy lần, Ngu Cơ múa kiếm, hát hòa theo, lời ca rằng:
Hán binh dĩ lược địa,
Tứ diện Sở ca thanh.
Trượng phu ý khí tận,
Tiện thiếp hà liêu sinh.

Dịch: (Không cung cấp bản dịch, vì bản dịch quá dở)

Rồi Ngu Cơ tự vẫn. Tương truyền nơi máu bà đổ xuống mọc lên một thứ cỏ hễ có rót rượu gần bên thì cỏ múa lả lướt như Ngu Cơ trong tiệc rượu của Hạng Vũ. Người ta gọi cỏ ấy là “Ngu mỹ nhân thảo”.

Theo Sử ký, khi Ngu Cơ chết, Hạng Vương khóc chảy nước mắt, tả hữu đều khóc, không ai có thể ngẩng lên nhìn.

Còn Hạng Võ, Ngu Cơ là ai, thành Cai Hạ ở đâu, chuyện này xảy ra khi nào, và sau đó thì thế nào…xin các bác tự hỏi bác Gu Gồ dùm. Phú tôi vô cùng ngưỡng mộ Hạng Võ.

2 phản hồi to “BIỆT NGU CƠ”

  1. La Gàn Tháng Chín 19, 2009 lúc 5:12 chiều #

    Đọc bài thơ này và bài Vọng khúc Chiêm Thành của anh nghe hương vị của mùa cổ điển, thích thật, vì lâu rồi ít thấy loại thơ này. Bổng nhớ những câu của họ Chế (Lan Viên):Chiêm nữ ơi cười lên đi em hỡiCho lòng anh thôi một phút sầu loNhìn chi em chân trời xa vời vợiNhớ chi em sầu hận nước Chàm ta.Chắc anh quê cũng gần làng Chăm à?

  2. Đàm Hà Phú Tháng Chín 21, 2009 lúc 3:17 sáng #

    Cảm ơn bạn La Gàn. Bạn thật tử tế. Bạn đúng rồi. Mình lớn lên ở Nha Trang, mỗi ngày đều nhìn thấy tháp Ponaga.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: