Nghĩ về Thơ hôm nay …

30 Th6

Tôi từng viết nhiều Thơ và vẫn còn viết. Tôi từng đọc nhiều Thơ và vẫn còn đọc. Không thể nói là tôi biết nhiều, nhưng cũng có thể nói điều tôi biết là của tôi, tôi muốn chia sẻ trên trang Web này đôi điều cùng mấy người bạn Thơ và những bạn đọc tâm huyết cùng Thơ.

Đọc một bài thơ hay thật là hạnh phúc, nếu ai đã từng có cái cảm giác đi lạc trong rừng, giữa muôn vàn hoa trái bỗng nhiên tìm đúng thứ trái mình thích, ăn vào thỏa lòng, thì mới hiểu cái cảm giác của người đọc Thơ khi tâm đắc một bài Thơ nào đó. Nói cho cùng tâm hồn người đọc lúc này đã giàu cảm xúc lăm lắm, và bỗng nhiên nhận ra tất cả hoặc một phần nào đó trong những câu, những chữ mình vừa đọc. Như một người mù chạm vào từng vật dụng quen thuộc, tất cả bỗng ngời lên. Rõ ràng và lung linh trước mắt.

Tự tôi, tôi quan niệm tâm hồn mỗi con người là một Chủ thể của Thi ca. Ở đó có tất cả. Tình yêu và hận thù, niềm vui và nỗi buồn…đan xen, vươn vọng hoặc trầm tích đâu đó. Trong thế giới của Thi ca, cảm xúc được họa lên bằng từ ngữ, nhịp điệu trên tấm vải trắng tinh, thuần khiết của sự cảm nhận và chia xẻ. Dó đó không thể trách người đọc không còn đọc thơ, chỉ có thể coi Thơ mình như thứ quả chín lạc mùa, lạc chỗ.

Trong nhiều người bạn Thơ cùng thời với tôi, tất cả đều nhìn tôi bằng con mắt dành cho kẻ ngoài cuộc, dù trong đó có nhiều người thật bụng tâm đắc Thơ tôi. Tôi không buồn. Nhìn những người đọc báo rất kỹ lưỡng từng mục (kể cả mục Cáo Phó hoặc Tìm Người Thân) mà không thèm liếc qua trang Thơ, tôi cũng không buồn. Bởi vì Thơ là thứ nghệ thuật đặc biệt không nằm trong phạm trù xuất bản, giống như bạn đi trên phố đông người, nhìn ngắm nhiều người, trò chuyện cũng lắm nhưng có bao giờ bạn có ý định kết thân với một trong số họ?

Mỗi năm có biết bao nhiêu tập Thơ được in, bạn bè ai cũng bảo tôi nên in một tập. Tôi nói không. Thơ tôi, tự tôi biết nó không thích hợp với số đông, nếu không nói là lạc lõng. Tuy tôi chưa có những phá cách thần sầu kiểu anh Lý Đợi, hoặc Nguyễn Hữu Hồng Minh, nhưng cũng như người đánh trống có bao giờ so sánh mình với một Cầm Thủ bao giờ. Đôi khi ngồi với nhau bàn về Thơ, có người bảo: Thơ đang Chết. Rồi cũng có vài người loay hoay đi cách tân Thơ, sáng tạo Thơ, đem Triết Học. Mỹ Học, Kiến Trúc, Hội Họa hay thậm chí cả Toán Học, Hóa học vào Thơ để làm thay đổi một diện mạo, khấy sóng một trào lưu Thơ. Tôi vẫn là kẻ ngoài cuộc. Tôi không trung thành với lối thơ diễn dịch kiểu cũ, cũng không cách tân đến vô hồn kiểu mới, nên tôi cứ bị xem là kẻ ngoài cuộc. Nhưng Thơ mà, cũng như tình yêu, chỉ cần có một tâm hồn là đủ.

Tôi thương bạn bè mình nhiều, lớn có anh Vũ Ngọc Giao, anh A Khuê… bằng bằng có Vương Huy, Lê Quý Nghi, Minh Trường, Lý Đợi…những người mà ngoài tình bạn tôi còn dành cho họ sự kính trọng vì tâm huyết và tình yêu đối với Thi ca của họ. Những lúc gặp nhau, quanh chén rượu, tôi thấy ấm áp lạ thường. Tôi thích nghe họ đọc Thơ. Mỗi người một giọng Thơ. Thơ đọc cho nhau nghe khác hẳn Thơ trên báo. Nó giống như một món đồ thủ công được làm tặng riêng cho mình. Trân trọng lắm. Tôi cũng hằng mong ước Thơ được phổ cập lại trong lòng bạn đọc như ngày xưa, để bạn bè lại cùng tìm tên nhau dưới những bài thơ đăng đâu đó trên các báo.

Thơ không như nhiều người lầm tưởng như là một điều gì thật lãng mạn, mơ mộng của đời sống, cho nên trong con mắt thiên hạ người làm thơ thường được coi là người lãng mạn, nhiều khi đến hão huyền. Điều này không hẳn. Tôi quan niệm về Thơ đơn giản chỉ là cái đẹp. Cái đẹp của đời sống ánh lên sau từng con chữ như một thứ ngọc mà người làm thơ đã chọn ra, cất công mài giữa, đánh bóng và đặt vào nó một chút gì đó mang dấu ấn cá nhân trong tâm hồn mình, bằng tình yêu của mình…Đôi khi có những bài Thơ lung linh, quang phổ một cách giả tạo nhờ tài đánh bóng thái quá của người làm Thơ, nhưng hầu hết sự huyễn hoặc, huyền ảo hay ngời sáng lên là nhờ chính ánh sáng của đời sống, của tâm hồn, của tình yêu mà nó phản xạ…

Cuộc sống mưu sinh lôi tôi vào vòng quay cơm áo, đôi khi như một cơn lũ mà những người trẻ như tôi khó lòng thoát ra khỏi, nhưng tôi vẫn làm Thơ, vẫn đọc Thơ. Giống như một thứ quán tính của đời sống, tình yêu của tôi dành cho Thơ đôi khi quá hờ hững, nhưng chung thủy như một thứ tình cảm bầy đàn của loài di trú. Những vần thơ luôn có sức hấp dẫn của nó, sức hấp dẫn của một đời sống khác, tâm linh hơn và đẹp hơn. Cuộc sống cho dù thế nào thì những viên-ngọc-thơ vẫn còn nhiều lắm chung quanh chúng ta, dù ở một dạng khác, hoặc thô mộc quá hoặc đã bị biến thể cùng những đổi thay, nhưng ta vẫn nhận ra nếu để cho tâm hồn mình lắng lại, trong suốt và chờ đợi một phản quang, một vọng âm nho nhỏ từ đời sống…

Sài gòn tháng Chạp hai ngàn lẻ ba

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: